Không chỉ là tên.
Giọng cô gái vừa quen thuộc vừa lạ lẫm.
Quen thuộc vì đó là giọng Hứa Diên. Nhưng lạ lẫm vì Tạ Doanh Triều chưa từng nghe cô thở hổn hển như thế.
Tạ Doanh Triều ít khi quan tâm tới cảm xúc của người khác. Nhưng với Hứa Diên, hắn từng thử thể hiện sự dịu dàng.
Chỉ là dù thế nào đi nữa, hắn cũng không thể nghe thấy những âm thanh quá mãnh liệt phát ra từ miệng cô. Hắn không rõ là vì cô xấu hổ hay thực sự thờ ơ với chuyện này, tóm lại Tạ Doanh Triều đã quen với hình ảnh nhẫn nhịn của Hứa Diên.
Lúc này, giọng cô không còn cắn môi chịu đựng hay van xin trong đau đớn, mà mang theo một chút kh*** c*m kiềm chế, thứ mà hắn chưa từng nghe thấy.
Tạ Doanh Triều đứng giữa cơn gió lạnh lẽo ở sân bay: "Tạ, Tư, Chỉ."
Hắn nhấn từng chữ, giọng nói mất đi sự bình tĩnh thường ngày, nhuốm màu lạnh lẽo của đêm thu.
Bị gọi tên bằng giọng điệu như vậy, thiếu niên không mảy may bận tâm: "Hình như anh trai hơi giận rồi."
Hắn nói chậm rãi, cố tình đưa điện thoại đến gần Hứa Diên.
Bằng cách đó, mọi âm thanh họ tạo ra đều bị thu lại một cách rõ ràng.
"Cô ấy rất nhạy cảm, nhưng khi ở bên anh lại chưa bao giờ nhận được sự sung sướng. Nếu đổi lại là tôi thì cũng sẽ tức giận bản thân mình lắm."
Bên kia, không biết Tạ Tư Chỉ đã làm gì, cô gái phát ra một tiếng r*n r* ngọt ngào đầy quyến rũ.
Tạ Doanh Triều tắt máy.
Khuôn mặt u ám của hắn còn đen hơn cả những đám mây bao phủ đầy bầu trời sân bay.....
Khóe mắt Hứa Diên ngập lệ.
Cô cố gắng đẩy Tạ Tư Chỉ ra nhưng không hề lay chuyển được hắn chút nào.
Ngay khoảnh khắc cuộc gọi kết thúc, giọng cô nghẹn ngào kèm theo tiếng khóc: "Tại sao phải làm như vậy?"
Dù cuộc trò chuyện chỉ vài phút nhưng cũng đủ để Tạ Doanh Triều tìm ra tung tích của cô.
Cô đã dùng hết sức mình mới thoát khỏi chiếc lồng giam đó, giờ đây cô lại thấy trước cảnh bản thân bị vệ sĩ của Tạ Doanh Triều đưa về trang viên.
"Đừng khóc." Tạ Tư Chỉ cúi đầu hôn đi dòng nước mắt của cô.
Hắn nếm được vị đắng, mày nhíu lại, rồi chôn đầu vào hõm vai cô.
Hứa Diên cũng không rõ mình khóc là vì sợ hãi hay vì cảm giác rùng mình tê dại.
Cô chỉ cảm thấy uất ức, móng tay cào vào vai Tạ Tư Chỉ để lại những vết máu.
Ghế sofa trở nên bừa bộn, vương đầy vệt nước. Ly kem vani buổi chiều chưa ăn hết đã tan chảy hết.
Tạ Tư Chỉ mặc xong quần áo thì bế Hứa Diên lên lầu.
Hứa Diên bị hắn quấy rầy suốt mấy tiếng, không chỉ kiệt sức mà tinh thần cũng lơ mơ như sắp ngất.
Phòng trong đêm thu lạnh lẽo, cô như một con thú non mềm mại, vô thức cúi người về phía nguồn ấm bên cạnh.
Tạ Tư Chỉ đang xả nước vào bồn tắm, bất chợt cô áp sát người làm tim hắn chấn động, suýt nữa lại không nhịn được.
Những lời vừa rồi chỉ là để kích động Tạ Doanh Triều, thực ra hắn rất rõ, máy bay riêng của Tạ gia đã hạ cánh cách đây 60 km.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!