Tạ Tư Chỉ mơ về quá khứ.
Năm ấy, trước cửa số 12 đường Trúc Nam, cô bé trao cho hắn không chỉ một con diều giấy gấp từ vỏ kẹo thủy tinh, mà còn cả một chai sữa nóng.
Những tháng ngày lang thang đã để lại trên thân thể hắn những dấu vết nặng nề.
Dơ bẩn, đói khát, quần áo rách rưới và ánh mắt thù hận.
Hắn choáng váng ngã xuống mặt đường nhựa còn đẫm nước sau cơn mưa.
Trong cơn mơ hồ, hắn nhìn thấy bên hiên căn biệt thự xinh đẹp kia đề mấy chữ: Số 12 đường Trúc Nam.
Mặt trời lên, tài xế mở cửa ra, chuẩn bị đưa cô bé đến trường.
Khi ấy Tạ Tư Chỉ đói đến sắp ngất lịm, bỗng ngửi thấy mùi hương nhè nhẹ của bánh kem sữa ngọt.
Cô bé cầm chiếc bánh nhỏ vừa được bảo mẫu nướng vào buổi sáng nay trên tay, trên người mặc chiếc váy voan trắng, tinh khiết như một tiểu tinh linh vừa rơi xuống nhân gian.
Cô ngồi xổm xuống bên cạnh hắn, đôi bàn tay mềm mại, non mịn như mầm cỏ khẽ vỗ lên gương mặt hắn.
"Dì Vương, hình như cậu bé này chết rồi." Giọng cô bé đầy lo lắng.
Cô vươn tay ra dò hơi thở của hắn, nhưng cậu thiếu niên bỗng bật dậy, đẩy cô một cái rồi giật lấy chiếc bánh kem.
Hắn lồm cồm bò dậy, lùi về một khoảng xa, ôm khư khư chiếc bánh, ngấu nghiến ăn như chưa từng được ăn.
Cô bé muốn tiến lại gần, nhưng đôi mắt đen thẳm của hắn chợt ngẩng lên, vừa lạnh lẽo vừa hung tợn chẳng khác nào một con dã thú, gắt gao trừng chằm chằm vào cô.
Cô bé sững sờ, đứng chết lặng.
Bảo mẫu vội kéo cô bé ra sau lưng: "Còn dám đẩy Diên Diên, mau qua đây xin lỗi!"
Bà ta túm lấy cổ áo Tạ Tư Chỉ, ấn hắn xuống trước mặt cô bé: "Không xin lỗi thì tao gọi cảnh sát đến dạy dỗ mày."
Tạ Tư Chỉ giãy giụa, nhưng đó là sức của một người lớn, một đứa trẻ như hắn sao chống lại nổi.
Thế là hắn cúi đầu, hung hăng cắn mạnh một phát vào hổ khẩu ở tay bảo mẫu.
Cú cắn ấy trực tiếp xé toạc lớp da thịt, máu tuôn ra.
Bảo mẫu đau điếng, giơ tay định đánh hắn thì giọng nói trong trẻo của cô bé vang lên: "Dì Vương, xin hãy thả cậu ấy ra."
Cô bước đến trước mặt Tạ Tư Chỉ, nhìn hắn chăm chú một hồi, rồi lấy một chai sữa từ chiếc túi chéo hình thỏ trắng bông xù của mình ra.
Cô bé đưa chai sữa ra: "Này, cho cậu."
Trong miệng Tạ Tư Chỉ toàn là máu, khóe môi vẫn dính chút kem trắng, ánh mắt lạnh lẽo, tràn đầy cảnh giác.
Nhưng cô bé chẳng hề bận tâm đến sự thù địch ấy. Cô kéo lấy bàn tay lấm lem của hắn, đặt chai sữa còn ấm vào lòng bàn tay.
Bảo mẫu trách: "Diên Diên, nó bẩn lắm, trên người có không biết bao nhiêu vi khuẩn. Mau về đây!"
Cô bé ngoan ngoãn quay lại đứng cạnh bảo mẫu.
Bàn tay bảo mẫu chảy máu không ngừng, đau đến nhíu mày: "Theo tôi thì phải đưa nó đến đồn cảnh sát, để họ dạy cho nó một bài học mới phải."
"Dì Vương, hôm nay dì không cần đưa cháu đến trường đâu." Cô bé dịu dàng nói: "Cháu sẽ nói với bố, xin cho dì nghỉ một tuần có lương, dì đi bệnh viện xử lý vết thương nhé. Nhớ giữ lại hóa đơn, tuần sau đưa cho bố cháu, tính theo chế độ tai nạn lao động."
Bảo mẫu mỉm cười: "Cảm ơn cô chủ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!