Chương 48: Đó là con thuyền chở linh hồn hắn đến gần bến bờ nhân thế.

Trên người hắn đắp một tấm chăn mỏng. Rõ ràng trong phòng không hề lạnh, nhưng khi nói chuyện với Hứa Diên cơ thể dưới lớp chăn khẽ động, co gối lại, tựa vào đầu giường.

Hứa Diên đi tới bên giường, quay lưng về phía Tạ Tư Chỉ, nằm xuống bên khoảng trống còn lại.

Ngoài cửa sổ, tiếng chim gáy vang lên từ rừng bạch dương.

Bóng trăng dịu dàng xuyên qua khung cửa sổ, trải xuống căn phòng một lớp ánh sáng nhàn nhạt.

Hứa Diên không tài nào chợp mắt, chỉ lặng lẽ nằm đó.

Dù người phía sau chẳng làm gì nhưng cô vẫn cảm thấy cả căn phòng như bị một thứ chất lỏng sền sệt bao phủ.

Không khí nóng bức ngột ngạt khiến cô khó thở, trong khi Tạ Tư Chỉ vẫn mải mê chơi game như bị cuốn vào đó.

Hứa Diên cố gắng xua đi cảm giác gượng gạo đang chiếm lấy đầu óc.

Cô thu mình lại hết mức có thể, giữ một đường ranh giới rạch ròi với hắn.

Trong đêm tĩnh mịch, dường như cô nghe thấy tiếng kim đồng hồ hư ảo đang khẽ khàng dịch chuyển.

Tiếng chim gáy ngoài cửa sổ càng lúc càng rõ, xen lẫn với nó là nhịp thở của Tạ Tư Chỉ.

Rõ ràng hắn đang chơi game, thế mà hơi thở lại nặng nề giống như đang kìm nén điều gì.

Không biết qua bao lâu, hắn chơi mệt rồi mới đặt điện thoại lên đầu giường. Khi nằm xuống, thân thể hắn khẽ cọ vào ga giường, phát ra tiếng động rất nhỏ.

Hứa Diên lại dịch người về phía mép giường, dù khoảng cách giữa hai người vốn đã đủ xa.

Tạ Tư Chỉ kéo một góc chăn phủ lên người cô. Cái chăn ấy đã được hắn đắp suốt nửa đêm, mang theo hơi ấm của hắn.

Hơi thở của hắn dần trở nên nhẹ nhàng, đều đặn, khác hẳn khi nãy.

Trái tim căng thẳng của Hứa Diên rốt cuộc cũng bình tĩnh lại, thân thể cứng ngắc suốt một đêm cũng từ từ thả lỏng.

Trong màn đêm im ắng, chẳng ai mở miệng nói lời nào, cũng chẳng ai động đậy, hai cơ thể như chìm vào giấc ngủ sâu.

Thế nhưng nhiệt độ trong chăn lại đang dần dần tăng lên.

Ban đầu Hứa Diên còn tưởng đó là vì hơi ấm của hai người quấn lấy nhau. Nhưng rõ ràng lòng bàn tay cô rất lạnh lẽo.

Mãi đến lúc ấy, cô mới chậm rãi nhận ra, thứ nóng rực lên chính là cơ thể của Tạ Tư Chỉ bên cạnh.

"Anh... ngủ rồi sao?" Cô do dự hỏi.

Ngoài rừng rậm vang lên tiếng mèo hoang kêu chói tai, sự tĩnh mịch của màn đêm lập tức bị xé toạc.

Sợi dây căng cứng trong người Tạ Tư Chỉ suốt nửa đêm bỗng chốc đứt phựt.

Hắn không thể kìm nén thêm nữa, trở mình ôm chầm lấy cô gái.

Thân thể Hứa Diên mềm mại, trơn mịn như khối bánh thạch mát lạnh. Trong vòng tay hắn sự mát dịu ấy như có thể dập tắt ngọn lửa d*c v*ng không ngừng bùng lên, ngăn hắn không bị đốt thành tro bụi.

Tạ Tư Chỉ vẫn còn giữ lại được chút lý trí.

Ban đầu, hắn chỉ ôm chặt lấy cô. Đến khi cảm nhận được cô không có ý đẩy hắn ra, hắn mới cúi xuống, trong bóng tối khẽ chạm môi mình lên môi cô.

Thân thể cô gái mềm mại không hề có động tác phản kháng, mặc cho hắn ngậm lấy đầu lưỡi, m*t nhẹ, để vị ngọt quyện lẫn cùng nhau.

Hứa Diên vẫn đang mặc chiếc sơ mi của hắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!