Chương 47: Căn phòng tối tăm mang đến cho Hứa Diên chút cảm giác an toàn.

Đối diện với Tạ Tư Chỉ, phản ứng của Hứa Diên có phần chậm chạp.

Mãi đến lúc này, cô mới dần nhận ra sự nguy hiểm đang lặng lẽ lan tỏa trong không khí.

Khi Hứa Diên muốn lùi lại thì đã quá muộn.

Hơn chục người mặc vest đen trông như vệ sĩ đã vây chặt căn nhà nhỏ giữa cánh đồng, kín kẽ không còn một kẽ hở.

Tạ Tư Chỉ lặng lẽ đứng dưới gốc hoa, trong đôi mắt đẹp phản chiếu gương mặt tái nhợt của cô gái.

"Từ đêm đầu tiên em bước vào trang viên, chúng ta đã là đồng minh trong bóng tối rồi."

Chuỗi hạt trong tay hắn phát ra những tiếng lạch cạch nặng nề.

Vốn dĩ là vật được dâng trước Phật, vậy mà giờ đây mỗi lần hạt gỗ va vào nhau lại như tiếng thì thầm của ác quỷ.

"Em bỏ đi rồi, anh phải làm sao đây?" Tạ Tư Chỉ tiến đến trước mặt Hứa Diên, giọng nói trong trẻo xen lẫn một tia lạnh lẽo.

Hứa Diên bừng tỉnh, sự u ám trên người Tạ Tư Chỉ khiến cô thấy khó chịu. Cô ngẩng đầu đối diện với hắn: "Anh đã làm gì Bùi Tễ Ngôn?"

Dựa vào lợi thế chiều cao, Tạ Tư Chỉ chỉ cần hơi cúi đầu là đã có thể thấy những sợi tơ mịn lưa thưa trên trán cô gái.

Nó mềm mại, ánh lên sắc vàng dưới nắng, dường như chỉ cần khẽ chạm liền thuận theo lực của hắn mà đổi hướng, để mặc cho hắn vò nắn, uốn cong, hoàn toàn trái ngược với chủ nhân của nó.

Căn nhà này là do Bùi Tễ Ngôn nhờ bạn bè mua giúp, hắn ta tưởng rằng đã che giấu rất kín đáo.

Nhưng sự che giấu ấy chỉ có tác dụng trước Tạ Doanh Triều, người còn chưa kịp để mắt đến hắn ta. Còn Tạ Tư Chỉ thì đã biết hết kế hoạch của hắn và Hứa Diên từ lâu, tìm ra nơi này mà chẳng tốn chút công sức nào.

Ngay trước khi Hứa Diên dọn đến, hắn đã cho người lắp đặt camera giám sát ở mọi góc trong căn nhà nhỏ.

Ba ngày qua, hắn không hề xuất hiện trước mặt cô.

Bởi hắn hiểu rõ, những người sống trong bóng tối quá lâu, khi hy vọng tan vỡ sẽ không bộc lộ quá nhiều cảm xúc mãnh liệt.

Chỉ khi để cô nếm trải ánh sáng của hy vọng rồi mới nghiền nát nó, mới có thể khiến trái tim cô hoàn toàn chết lặng, khiến ý định rời đi trong cô tan biến.

Điều hắn muốn chính là triệt để cắt đứt mọi ý nghĩ trốn chạy của Hứa Diên.

Mấy ngày nay Tạ Tư Chỉ chưa từng chợp mắt tử tế, hắn luôn dán mắt vào màn hình, theo dõi từng việc xảy ra trong căn nhà nhỏ qua camera.

Nếu Bùi Tễ Ngôn dám có bất kỳ hành động nào vượt quá giới hạn, hắn sẽ không chút do dự mà b*p ch*t tên đó.

May mắn là Bùi Tễ Ngôn không làm thế.

Thế nhưng hắn và Hứa Diên cùng nhau đọc sách, trò chuyện, nấu ăn trong căn nhà. Hai người trông giống như một đôi tình nhân đã sống cạnh nhau từ lâu.

Bầu không khí hòa hợp và yên bình giữa hai người đủ khiến Tạ Tư Chỉ nghiến nát răng hàm cả vạn lần.

Bởi vậy, khi Hứa Diên nhắc đến Bùi Tễ Ngôn, sự phẫn nộ trong đôi mắt hắn càng trở nên sâu thẳm hơn.

Nhưng chỉ thoáng chốc, nó đã bị hắn che giấu dưới nụ cười hờ hững.

"Em muốn hắn sống không?"

...

Cảm giác nhẹ nhõm khi thoát khỏi lồng giam chẳng kéo dài bao lâu đã bị sự xuất hiện của Tạ Tư Chỉ phá vỡ tan tành.

Giống như một đám mây đen che phủ bầu trời, từng khắc từng khắc bao trùm lấy Hứa Diên, khiến không khí xung quanh ngập đầy sự ẩm ướt và bức bách dính nhớp, nhưng lại chẳng có hạt mưa nào rơi xuống.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!