Đêm hôm đó trở về, Tạ Doanh Triều khoá trái cửa ở lì trong phòng của Hứa Diên.
Suốt ba ngày liền hắn không bước ra ngoài nửa bước.
Thỉnh thoảng Lệ Hoa ghé tai áp sát cửa nghe ngóng, nhưng phần lớn thời gian trong phòng lặng ngắt như tờ.
Thỉnh thoảng có thể nghe tiếng Tạ Doanh Triều làm việc.
Thỉnh thoảng lại vang lên tiếng phim cũ được chiếu.
Thỉnh thoảng lại nghe Tạ Doanh Triều khẽ trò chuyện như đang dỗ dành cô gái nhỏ.
Mỗi khi đêm xuống, tất cả những âm thanh ấy đều hóa thành tiếng nức nở nghẹn ngào của cô gái và hơi thở dồn nén của người đàn ông, khiến Lệ Hoa nghe mà mặt đỏ tim đập loạn.
Sau khi ông chủ trở về thì lập tức dặn người dọn dẹp và khử trùng kỹ lưỡng căn phòng trước kia cô Hứa ở.
Trịnh Gia Vy không còn quay lại trang viên nữa. Đối với mọi người ở đây, đó gần như là tin vui đáng để đốt pháo ăn mừng.
Đến sáng ngày thứ tư, cuối cùng Tạ Doanh Triều cũng rời khỏi phòng: "Đợi Hứa Diên thức dậy, đưa cô ấy chuyển về phòng cũ."
Lệ Hoa vâng dạ gật đầu, đợi Tạ Doanh Triều rời đi mới bước vào phòng.
Cũng như trước kia, ga giường đã được thay mới, trong phòng thoang thoảng mùi thơm mát. Hứa Diên cuộn mình trong chăn.
"Cô Hứa bây giờ cô có muốn dậy không?" Lệ Hoa khẽ hỏi: "Ông chủ nói cô có thể dọn về phòng cũ ở rồi."
Một lúc lâu sau giọng Hứa Diên vọng ra từ trong chăn, nghèn nghẹn như đang hờn dỗi: "Tôi không đi đâu hết."
...
Đến bữa tối.
Không thấy Tạ Tư Chỉ.
Tạ Doanh Triều hỏi, Tạ Đạc đáp rằng Tạ Tư Chỉ đã bay sang nước K từ hôm kia để tìm Ian rồi.
Tạ Doanh Triều vẫn chưa nghĩ xong nên xử lý thằng nhóc dám thèm khát người phụ nữ của mình như thế nào. Nhưng Tạ Tư Chỉ rời đi một thời gian, hắn cũng coi như được yên tĩnh.
Tạ Tĩnh Thu nói: "Hứa Diên cũng không đến ăn cơm."
Khi Trịnh Gia Vy còn ở đây, Hứa Diên chưa từng xuất hiện.
Giờ Trịnh Gia Vy đi rồi, Hứa Diên vẫn không chịu ra dùng bữa.
Khóe môi Tạ Doanh Triều khẽ nhếch: "Cô ấy đang giận anh."
Đêm xuống, Tạ Doanh Triều gõ lên cánh cửa phòng bị khóa trái của Hứa Diên.
Hắn gõ rất lâu, bên trong chẳng có động tĩnh gì. Đứng ngoài cửa hắn trầm giọng: "Chẳng lẽ em không muốn biết khi nào có kết quả đánh giá cuối cùng của cuộc thi Miss Flaxman sao?"
Cuối cùng trong phòng cũng vang lên tiếng bước chân khe khẽ.
Hứa Diên mở cửa, Tạ Doanh Triều muốn bước vào nhưng bị cô chặn lại: "Anh không được vào."
Hắn mỉm cười dịu dàng: "Đây là trang viên của anh, anh muốn vào đâu còn cần người khác phải cho phép?"
Hứa Diên thoáng lúng túng: "Vậy ... em đi."
Tạ Doanh Triều chặn lại: "Em có thể đi đâu chứ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!