Chương 42: Hứa Diên em không thể đi đâu hết.

"Tôi chưa từng tin chắc điều gì cả."

"Nhưng em tin chắc mình sẽ rời đi." Tạ Tư Chỉ nhìn chằm chằm vào cô: "Chỉ cần tìm được cơ hội, em sẽ không chút do dự mà bỏ trốn. Mãi mãi... mãi mãi sẽ không quay lại."

Hắn ghé sát lại gần, giọng nói bỗng chốc trở nên dịu dàng: "Hứa Diên, có khi nào dù chỉ một khoảnh khắc thôi, em từng muốn ở lại vì anh không?"

Hứa Diên cụp mắt xuống: "Câu hỏi của anh, tôi không cách nào trả lời."

Vấn đề của Tạ Tư Chỉ quá xa vời.

Một con chim trong lồng, ngay cả tự do cũng không có, tuy không thể khống chế được bản thân sẽ rung động với ai nhưng cô có thể khống chế chính mình không được nghĩ đến.

Có những tình cảm vốn dĩ không nên nảy sinh trong một hoàn cảnh dơ bẩn như thế này. Nếu không nó sẽ quấn chặt thành một mớ rối rắm chẳng thể gỡ và chỉ khiến mọi chuyện tệ hại hơn.

Cô cũng hiểu rõ, đối với chữ "yêu" nhận thức của Tạ Tư Chỉ vô cùng hạn hẹp.

Có lẽ hắn biết những rung động thế nào có nghĩa là hắn đã yêu một người.

Ví dụ, nhìn thấy cô thì hắn muốn che chở, nhìn thấy thân thể và trái tim cô thuộc về người đàn ông khác thì hắn sẽ ghen tuông đến phát điên.

Nhưng hắn không hiểu cách yêu một người thế nào cho đúng

Chính sự nhận thức hạn hẹp ấy khiến hắn hoàn toàn không thể thấu hiểu những hố sâu trong lòng cô.

Tạ Tư Chỉ khẽ nhíu mày.

"Tình yêu mà tôi mong muốn phải dựa trên sự bình đẳng, tôn trọng và thấu hiểu lẫn nhau." Hứa Diên nhìn hắn: "Còn anh, hoàn toàn không hiểu gì."

Bởi vì hắn không hiểu, nên cũng không thể làm được.

Cho nên Hứa Diên sẽ không bao giờ nói ra tình cảm của mình thành lời.

"Vậy thì em dạy anh đi." Sắc mặt hắn bỗng chốc mềm xuống, trong giọng nói mang theo chút van nài: "Dạy anh... nhưng đừng rời đi, có được không?"

Hứa Diên mím chặt đôi môi mỏng, cuối cùng vẫn lắc đầu.

Có lẽ Tạ Tư Chỉ nói đúng, tình yêu đối với cô vốn chẳng hề quan trọng.

Nếu có cơ hội, cô chỉ muốn mua một căn nhà nhỏ ở nơi hẻo lánh vắng người sống một đời tự do, bình lặng. Cả đời này không yêu ai cũng chẳng cần được ai yêu, như thế cũng chẳng sao.

Trong chuyện tình cảm, Tạ Tư Chỉ quá đỗi trẻ con.

Dù hắn dùng giọng điệu thấp hèn đến mức van nài, nhưng Hứa Diên không tin những thứ đã khắc sâu trong tận cùng linh hồn một con người chỉ dựa vào cái gọi là "dạy" là có thể thay đổi được.

Những chuyện xảy ra trong hai năm qua đã khiến cô kiệt quệ, cô thật sự không còn sức lực để cùng hắn bắt đầu một trò chơi mang tên tình yêu.

Ánh sáng trong mắt Tạ Tư Chỉ dần dần tắt lịm, cuộn lên một tầng u ám khiến tim cô rùng mình.

"Em thật tàn nhẫn."

Giọng hắn nghe thì có vẻ bình thản nhưng lại ẩn chứa một sự lạnh lẽo khó nhận ra.

Năm phút trôi qua, Lệ Hoa quay lại.

Cô đứng ở cửa trông thấy Tạ Tư Chỉ đối diện với Hứa Diên, do dự không biết có nên bước vào hay không.

Ngay trước mặt Lệ Hoa, Tạ Tư Chỉ cúi xuống, môi khẽ chạm vào bên tai Hứa Diên.

Giọng hắn trầm thấp như lời thì thầm của ác quỷ: "Hứa Diên, em không thể đi đâu hết."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!