Chương 41: Hắn không thèm giả vờ làm chú chó con nũng nịu nữa.

Đêm khuya.

Tạ Đạc vừa chuẩn bị đi ngủ thì tiếng gõ cửa cộc cộc cộc vang lên, náo động đến mức khiến hắn nhức cả đầu.

Hắn khoác hờ chiếc áo choàng tắm ra mở cửa.

Quả nhiên như hắn dự đoán, trong cả trang viên này, ngoài Tạ Tĩnh Thu ra thì không ai có thể gõ cửa ầm ầm như đánh trống trận vậy được.

"Chị hai à." Tạ Đạc liếc đồng hồ treo tường phía sau: "Chị biết bây giờ là mấy giờ không? Theo quan niệm của tôi, phụ nữ mà gõ cửa phòng đàn ông sau mười giờ đêm thì đồng nghĩa với việc muốn lên giường với anh ta. Giờ đã nửa đêm rồi, chị bạo quá đấy, tôi chịu không nổi đâu."

Tạ Tĩnh Thu đẩy cửa bước thẳng vào: "Anh có biết anh cả đã đánh Tạ Tư Chỉ rồi không?"

"Không biết nhưng cũng đoán được thôi. Dù ngã từ tầng hai không gây chết người, nhưng Trịnh Gia Vy bị gãy mấy khúc xương cũng chẳng nhẹ nhàng gì."

Tạ Tĩnh Thu bất mãn: "Tạ Tư Chỉ ra tay là vì Trịnh Gia Vy làm anh bị bỏng. Vậy mà anh cả chẳng thèm quan tâm đến việc anh bị thương, lại đi trừng phạt Tạ Tư Chỉ trước. Vậy là sao hả?"

Tạ Đạc nhướng mày: "Cậu ta nói với em là vì tôi bị thương nên mới ra tay à?"

"Không thì vì sao?" Tạ Tĩnh Thu ngạc nhiên.

Sắc mặt Tạ Đạc không đổi, chỉ thản nhiên nói: "Không có gì."

"Tôi nghi ngờ bọn người Anh Tuyền Bang đã bỏ bùa anh cả. Anh có quen ai ở Đông Nam Á không? Tìm một thầy trừ tà lợi hại đến xem giúp anh ấy đi?"

Tạ Đạc: "..."

"Nửa đêm em tới tìm tôi chỉ để chứng minh mình là đồ ngốc à?"

Tạ Tĩnh Thu: "?"

"Khó mà tưởng tượng nổi cái đầu này làm sao qua được vòng khảo hạch để trở thành người thừa kế Tạ gia. Chắc Tạ Doanh Triều nể tình nên mới thả cho em qua cửa chứ gì?" Tạ Đạc bất đắc dĩ nói: "Nối lại những chuyện xảy ra hai tháng nay, em thực sự không nhìn ra anh ấy đang toan tính điều gì sao?"

Tạ Tĩnh Thu bực bội nói: "Tất nhiên tôi cũng từng nghi ngờ, chỉ là anh cả đối xử với Trịnh Gia Vy tốt đến mức quá đáng."

Tạ Đạc thản nhiên đáp: "Tạ Thiệu không phải hạng tốt lành gì, không diễn cho trọn vở kịch thì làm sao lừa được hắn? Hắn dám lợi dụng Vương Minh Giang ra tay với Hứa Diên để uy h**p anh cả, bị dồn đến bước đường cùng thì ai biết hắn sẽ làm ra chuyện gì. Dù có bao nhiêu vệ sĩ cũng không thể đảm bảo an toàn tuyệt đối. Hứa Diên khác anh cả, cô ấy quá mềm lòng, có quá nhiều điểm yếu để người ta lợi dụng."

Tạ Tĩnh Thu: "Ý anh là... Tạ Tư Chỉ ném Trịnh Gia Vy xuống lầu cũng là khổ nhục kế của cậu ta và anh cả? Để người ngoài tin rằng Trịnh Gia Vy chính là người mà anh cả để trên đầu quả tim, động đến cô ta thì cho dù là người của Tạ gia cũng phải bị trừng phạt?"

"Câu sau thì đúng. Nhưng chuyện ném người phụ nữ kia xuống lầu chỉ là hành động bộc phát của Tạ Tư Chỉ thôi." Tạ Đạc thản nhiên nói: "Không cần bận tâm đến cậu ta."

Tạ Tĩnh Thu nhìn hắn: "Thế còn anh?"

"Hôm nay anh cũng bị bỏng mà." Cô dán mắt vào phần ngực áo ngủ của hắn: "Không sao chứ?"

Tạ Đạc mỉm cười: "Cảm ơn, có em quan tâm tôi thấy đỡ hẳn rồi."

...

Trên lưng Tạ Tư Chỉ lại có thêm những vết thương mới, máu loang lổ.

Đau đớn khiến hắn không thể tựa vào đầu giường, chỉ có thể ngồi thẳng lưng.

Bên ngoài, màn đêm đã hoàn toàn buông xuống. Trong phòng, màn hình tinh thể lỏng đang chiếu lại những cảnh tuyển chọn Miss Flaxman qua các năm, đoạn băng mà hắn lấy được từ tay Ian.

Ánh mắt hắn lơ đễnh dõi theo hình ảnh trên màn hình, tay ném phi tiêu không cần ngắm, "phập" một tiếng mũi tiêu găm thẳng vào hồng tâm trên vách tường đối diện.

Im lặng bao trùm, cả trong phòng lẫn màn đêm ngoài trang viên.

Vết thương quá nặng, đêm nay chắc chắn hắn không thể ngủ được. Nghĩ đến việc phải tỉnh táo mà chịu đựng cả một đêm dài lê thê, hắn lại không kìm được nhớ đến cô gái kia. Khuôn mặt tuyệt mỹ của cô trong đầu dần biến thành một hình ảnh đáng ghét, khiến lòng hắn trào dâng một cơn bực dọc khó gọi thành tên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!