Chương 38: Trong đôi mắt đẹp đẽ ấy chậm rãi hiện lên một tia kinh ngạc.

Trịnh Gia Vy phản bác lấy lệ: "Em thấy ghế của Hứa Diên đặt chưa đúng chỗ nên mới muốn giúp cô ấy đẩy lại thôi."

Tạ Tĩnh Thu: "Cô định làm gì người có mắt đều nhìn thấy rõ. Hơn nữa lúc đó đâu chỉ có mình tôi ở đó, anh cả có thể hỏi quản gia Đinh."

Quản gia Đinh đứng bên cạnh lên tiếng: "Tôi chỉ biết lúc ấy vị trí đặt ghế của cô Hứa vốn rất hợp để treo tranh, hoàn toàn không cần ai điều chỉnh giúp."

Trịnh Gia Vy lạnh lùng liếc ông ta.

"Nói nãy giờ sao tôi vẫn chẳng hiểu gì cả?" Tạ Đạc xen vào: "Trong trang viên nhiều người hầu như vậy, việc treo tranh sao phải để Hứa Diên tự tay làm?"

Quản gia Đinh: "Vì cô Trịnh dọn vào chỗ ở trước đây của cô Hứa. Khi cô Hứa chuyển đi, cô ấy đã mang theo một bức tranh do ông chủ tặng. Nhưng cô Trịnh không cho, bắt cô Hứa phải treo lại bức tranh đó lên tường."

Tạ Đạc đưa tay xoa cằm: "Hứa Diên chuyển đi rồi à? Chuyển đi đâu?"

"Đến căn nhà nhỏ bỏ trống bên cạnh hồ phía sau trang viên."

Tạ Đạc liếc mắt nhìn Tạ Tư Chỉ đang ngồi bên cạnh.

Ánh mắt âm u lạnh lẽo kia chỉ thoáng hiện lên trong chốc lát rồi nhanh chóng thu lại, hắn cúi đầu tiếp tục ăn cơm.

Trịnh Gia Vy nói: "Chỉ là cái ghế của cô ta bị lệch xíu thôi, chẳng phải cuối cùng cô ta cũng không ngã sao? Giờ Tạ tiên sinh không còn thích cô ta nữa, cho dù có ngã thì có gì ghê gớm đâu chứ?"

Tạ Tĩnh Thu cười khẩy: "Cô đúng là vô liêm sỉ."

Tạ Doanh Triều cụp mắt xuống, lặng lẽ cắt miếng thịt cừu trên đĩa, không nói một lời.

"Tạ tiên sinh." Trịnh Gia Vy mềm nhũn như không có xương, dựa sát vào người hắn: "Em nhớ trong gia quy của Tạ gia có một điều, bất kể dưới hình thức nào, với mục đích gì, chỉ cần làm tổn hại đến người trong gia tộc thì đều phải chịu gia pháp. Anh định bỏ qua cho Tạ Tĩnh Thu sao?"

Tạ Doanh Triều bị cô ta nắm lấy cánh tay, động tác cắt thịt cừu hơi khựng lại: "Em nói đúng."

Tạ Tĩnh Thu không lên tiếng.

Tạ Đạc: "Anh cả, chuyện này e là không thỏa đáng đâu?"

Tạ Doanh Triều nắm lấy tay Trịnh Gia Vy: "Em hiểu rất rõ gia pháp của Tạ gia, nhưng có một điểm chỉ khi nào làm tổn hại đến người trong gia tộc mới phải chịu gia pháp. Mà chúng ta còn chưa đính hôn, em chưa thể tính là người của Tạ gia được. Vậy nên Tĩnh Thu, xin lỗi chị dâu một câu, chuyện này coi như bỏ qua."

Vốn dĩ Trịnh Gia Vy không hài lòng với cách xử trí của hắn.

Nhưng khi nghe thấy từ "đính hôn", "chị dâu" thốt ra từ miệng hắn, chút bất mãn kia lập tức bị xóa sạch.

Tuy Tạ Doanh Triều luôn cưng chiều cô ta nhưng vẫn chưa từng cho cô ta một thân phận danh chính ngôn thuận. Giờ đây, nghe chính miệng hắn nói ra những lời này, Trịnh Gia Vy mừng rỡ đến điên cuồng.

Tạ Tĩnh Thu nhíu mày: "Cái gì cơ?"

"Anh đã quyết định tuần sau sẽ tổ chức tiệc đính hôn, vì vậy em nên đổi cách xưng hô, gọi cô ấy một tiếng chị dâu."

Cả phòng ăn im phăng phắc, không một tiếng động.

Trước đây, ngay cả khi Tạ Doanh Triều yêu thích Hứa Diên nhất, hắn cũng chỉ công nhận thân phận "vị hôn thê" của cô trên lời nói.

Vậy mà giờ hắn lại muốn tổ chức tiệc đính hôn với người phụ nữ này.

Tạ Tĩnh Thu bất bình đáp: "Em không thể chấp nhận, cũng sẽ không xin lỗi."

Tạ Doanh Triều: "Em đang chống đối anh?"

"Em chỉ không hiểu rốt cuộc anh cả bị làm sao vậy, người đàn bà này hoàn toàn không xứng làm vợ anh. Em không làm gì sai nên tuyệt đối sẽ không xin lỗi. Nếu anh cả muốn áp dụng gia pháp với em thì cứ việc." Chưa bao giờ Tạ Tĩnh Thu dùng giọng điệu như thế để nói chuyện với hắn.

Ánh mắt Tạ Doanh Triều tối lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!