Chương 36: Cho anh một lời cảm ơn chân thành đi.

Có hai hàng người đang quỳ bên bờ vườn hoa hồng.

Trước đây Lệ Hoa chỉ thấy Tạ Tư Chỉ bị đánh. Hắn luôn quỳ thẳng người, dù bị đánh bao nhiêu lần cũng không kêu một tiếng.

Do vậy Lệ Hoa luôn nghĩ gia pháp của Tạ gia chỉ là để hù dọa, sẽ không gây đau đớn thật sự.

Giờ đây nghe thấy tiếng thét chói tai từ bên ngoài, cô mới nhận ra bị roi đánh không hề dễ chịu chút nào.

Những người đàn ông trong bộ phận an ninh bị đánh đến mức nước mắt nước mũi tuôn rơi, kêu gào thảm thiết.

Cô rùng mình nghĩ thầm, nếu roi ấy rơi lên người mình, chắc chỉ một cái là có thể đánh cô khóc ngất.

Trong sảnh chính của ngôi nhà.

Trên khuôn mặt Tạ Doanh Triều vẫn là vẻ điềm tĩnh thường thấy, khó mà đoán được hắn đang nghĩ gì.

Tạ Đạc nói: "Thư mời trong tay Vương Minh Giang là thật. Khi khách tới cổng, bộ phận an ninh không chỉ kiểm tra nó mà còn phải đối chiếu với danh sách khách mời lần hai, nên chỉ có thư mời thôi là chưa đủ."

"Ở đây…" Hắn đặt một bản danh sách khách mời lên trước mặt bàn và ngay cuối danh sách nổi bật lên cái tên Vương Minh Giang: "Người có thể vừa có được thư mời, lại còn thêm tên Vương Minh Giang vào danh sách và cho phép ông ta vào tiệc chỉ có thể là người trong Tạ gia."

Tạ Tĩnh Thu: "Là ai muốn hãm hại anh cả chứ?"

Tạ Đạc nhún vai: "Người có ý đồ như vậy không phải ít, nếu anh cả tin tưởng, việc này em sẽ điều tra."

"Lệ Hoa." Tạ Doanh Triều gọi.

Lệ Hoa đang đứng sau lưng Hứa Diên, vểnh tai nghe ngóng âm thanh ở bên ngoài, nhất thời không kịp phản ứng khi Tạ Doanh Triều gọi mình.

Cho tới khi quản gia Đinh ho khan một tiếng, cô mới quay lại: "Vâng, ông chủ, tôi đây ạ."

"Đưa cô Hứa về phòng." Tạ Doanh Triều lạnh lùng nói: "Cho đến khi sự việc được làm rõ, cô ấy không được ra ngoài."

Câu nói này vang lên khiến tất cả mọi người trong phòng đều giật mình, ngay cả Tạ Tư Chỉ đang chơi trò chơi trên điện thoại cũng ngừng tay mà ngẩng lên.

Từ nội dung lời nói cho đến giọng điệu đều tỏ ra xa cách và lạnh nhạt.

Câu này của Tạ Doanh Triều thậm chí không phải nói với Hứa Diên, mà là giao cho Lệ Hoa, nghe chẳng giống bảo vệ mà giống như cấm túc.

Hứa Diên đứng dậy: "Tôi về trước đây."

Đêm nay cô đã phơi mình trong gió lạnh rất lâu, má tái nhợt, đôi môi nhạt màu, hơi thở yếu ớt gần như bao trùm lấy cô.

Tạ Tĩnh Thu chăm chú nhìn cô, khí tức của ánh diều trắng mỏng manh bằng giấy trên người Hứa Diên càng thêm rõ rệt. Thật khó mà tưởng tưởng sau khi trải qua cú sốc như vậy, Tạ Doanh Triều lại có thể đối xử với cô ấy theo cách này.

Cô rất thích Hứa Diên, so với những người phụ nữ từng ở bên cạnh Tạ Doanh Triều trước kia, cô ấy đẹp đẽ đến mức thái quá.

Từ tận đáy lòng Tạ Tĩnh Thu cảm thấy, nếu Hứa Diên có thể mãi mãi ở bên cạnh Tạ Doanh Triều thì cũng là một chuyện rất tốt.

Thế nhưng, ý tứ của Tạ Doanh Triều lúc này lại thật khó đoán.

Quản gia Đinh tự tay đưa Hứa Diên tới cửa, làn da cô gái tái nhợt khiến ông cũng cảm thấy thương xót.

Hứa Diên cư xử với mọi người rất lịch thiệp và nhã nhặn. Ngay cả khi được Tạ Doanh Triều yêu thích, cô vẫn giữ thái độ như ngày đầu tiên bước vào trang viên, chưa từng ỷ lại vào sự cưng chiều đó mà trở nên kiêu ngạo. Cô cũng rất ít khi làm phiền người khác, luôn khiêm tốn, điềm tĩnh, thật lòng tôn trọng mọi người xung quanh. Đó là tính cách chỉ có thể hình thành từ một nền giáo dục gia đình xuất sắc.

Đôi khi có người hầu mắc lỗi và bị Tạ Doanh Triều trừng phạt, nếu Hứa Diên tình cờ gặp cô đều ra sức xin tha. Trong trang viên, không ai là không thích cô, quản gia Đinh tất nhiên cũng không phải ngoại lệ.

Giọng cô khàn khàn vì gió lạnh trên sân thượng: "Hôm nay là sinh nhật của Tạ tiên sinh. Tôi đã làm bánh kem trước và đặt trong tủ lạnh phòng anh ấy."

Quản gia Đinh lễ phép đáp: "Xin cô Hứa yên tâm, tôi sẽ nhắc nhở ông chủ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!