Chương 33: Tạ Tư Chỉ rất để ý đến Hứa Diên.

"Ngày nào em cũng trốn tránh anh, chắc cũng tốn không ít sức lực phải không?" Tạ Tư Chỉ cười: "Chi bằng giảng hòa, cả hai ta đều dễ chịu hơn."

Hứa Diên: "Cái gọi là giảng hòa của anh, có phải là muốn tôi ngừng tự bảo vệ mình, để mặc anh thích làm gì quá đáng thì làm như trước đây sao?"

"Có gì mà không tốt đâu?" Tạ Tư Chỉ cười cợt nhả: "Công bằng mà nói, những việc anh làm có thật sự quá đáng đến thế không? Chẳng lẽ em hoàn toàn không thấy dễ chịu chút nào à?"

"Dĩ nhiên là…" Hắn luôn để ý đến từng biến đổi trên gương mặt cô, vừa nhận ra dấu hiệu cô sắp nổi giận liền đổi giọng rất tự nhiên: "Giảng hòa là do anh chủ động đề nghị, anh sẽ không giở trò vô lại. Ý anh là em đừng né tránh anh nữa, anh cũng sẽ tự kiềm chế mình, như vậy được không?"

Hứa Diên khẽ hỏi: "Cái kiềm chế của anh nghĩa là gì?"

"Chỉ cần chưa được em cho phép, tất cả những gì khiến em khó chịu, anh sẽ cố gắng không làm."

Hứa Diên hơi nhướn mày: "Nghiêm túc chứ?"

"Tất nhiên rồi."

Tạ Tư Chỉ say mê ngắm nhìn cô gái trước mặt. Ở cô có một sức hút đặc biệt: dịu dàng, lý trí, tâm trạng ổn định.

Bất kể khi nào, ở đâu, cô cũng không dễ dàng bị cảm xúc chi phối, mà luôn biết cân nhắc thiệt hơn rồi mới đưa ra lựa chọn tốt nhất.

Cho dù trong lòng vẫn còn giận hắn, nhưng cô không vì thế mà hoàn toàn từ chối, chà đạp hắn xuống bùn. Cô vẫn nghiêm túc lắng nghe hắn nói.

Trong mắt Tạ Tư Chỉ, Hứa Diên chính là một người như thế.

Vậy nên hắn chắc chắn rằng, chỉ cần hắn chịu hạ mình trước, cô nhất định sẽ đồng ý.

"Tôi đồng ý." Quả nhiên Hứa Diên chấp nhận đề nghị giảng hòa: "Bây giờ mời anh tránh ra, tôi phải đi học bắn súng."

Khóe môi Tạ Tư Chỉ cong lên: "Vừa mới đồng ý xong đã định chạy sao?"

Cô gái dịu dàng đáp: "Thật sự phải đi học mà, thành tích bắn súng của tôi vốn không tốt, nếu nghỉ học thì lần kiểm tra định kỳ sắp tới rất có thể tôi sẽ trượt mất."

"Chỉ cần bảo Tạ Doanh Triều bỏ ra vài tỷ tài trợ cho Ferdinand, anh tin lão già đó sẽ sẵn lòng ngấm ngầm sắp xếp bảo đảm em qua được kỳ thi bắn súng."

"Tôi đến học viện là để học tập, chứ không muốn lợi dụng đặc quyền mà mờ ám qua môn."

"Em đúng là nghiêm túc quá mức."

Dù giọng điệu nghe có vẻ chế giễu nhưng Tạ Tư Chỉ vẫn ngoan ngoãn nhường đường cho cô.

Sau khi Hứa Diên rời đi, hắn ăn sạch toàn bộ bánh tart trứng cô nướng rồi thong thả lau khô khóe miệng.

Nắng đầu xuân dịu nhẹ, hoa anh đào trong học viện gần như nở quanh năm, cành cây mùa xuân đã dày đặc nụ hồng.

Hắn đút tay vào túi, dáng vẻ lười nhác, uể oải đi sau lưng Hứa Diên, men theo con đường nhỏ dưới tán anh đào.

Hứa Diên đến phòng bắn súng. Vừa thay đồ xong bước ra khỏi phòng thì bất ngờ bắt gặp Tạ Tư Chỉ đang đứng ngay vị trí tập cố định của cô mà cười nham nhở.

"Không phải đã giảng hòa rồi sao?" Cô ngơ ngác, cứ tưởng hắn muốn lật lọng.

"Trong hiệp ước giảng hòa của chúng ta có điều khoản nào nói rằng anh không được đến phòng bắn súng à?"

Hứa Diên cảm giác như mình đã rơi vào bẫy của hắn nhưng nhất thời lại không tìm được chỗ nào để phản bác. Cô dứt khoát không để ý tới hắn, cầm lấy khẩu súng thể thao dùng để tập luyện, đứng ngay trước vạch bắn.

Lớp học bắn súng không cần thầy giáo kèm cặp mỗi ngày, quan trọng là tự rèn luyện.

Hứa Diên ngắm chuẩn vào bia, bóp cò, viên đạn chỉ trúng sát mép vòng số hai.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!