Chương 31: Anh cũng rất sẵn lòng làm em vui.

Cửa phòng nghỉ mở hé, Tạ Đạc đẩy vào.

"Rõ ràng trước khi ra em đã đóng cửa rồi mà." Tạ Đạc sờ mũi, nhặt một chiếc áo phông rơi bên cạnh cửa sổ kiểu Pháp lên: "Của Tạ Tư Chỉ đấy. Chắc là cậu ta về đây. Thằng nhóc này lúc nào cũng quên đóng cửa. Anh cả cứ ngồi đi."

Tạ Doanh Triều nghe lão Ferdinand nói chuyện rườm rà cả buổi chiều, tai tê mỏi.

Lão già nói chuyện theo kiểu rập khuôn, trên mặt luôn nở nụ cười khiêm nhường. Nội dung chính chẳng qua là cảm ơn các khoản tài trợ của Tạ gia trước đây và khéo léo nhắc đến việc hy vọng năm tới mong Tạ gia vẫn sẽ tiếp tục hỗ trợ.

Buổi họp chiều tối còn một khoảng thời gian nữa mới bắt đầu. Hiện tại Tạ Doanh Triều chỉ muốn tìm một chỗ yên tĩnh để nghỉ ngơi.

Hắn dựa lưng vào ghế sofa, bắt chéo đôi chân dài. Ngay cả khi đang thư giãn, bộ vest trên người vẫn chỉnh tề từng li từng tí, toát ra cảm giác uy nghiêm. Nhờ khuôn mặt đẹp trai cùng khí chất cao quý của một người nắm quyền khiến hắn trông như một tảng băng khổng lồ, khó có thể chạm tới.

Tạ Đạc rót cho hắn một cốc nước.

Tạ Doanh Triều nhận lấy: "Nơi này thay đổi nhiều nhỉ."

"Vâng." Tạ Đạc cười: "Trước đây phòng nghỉ này là do anh cả dùng."

Tạ Doanh Triều cũng từng học tại Học viện Flaxman.

Học viện Flaxman đã tồn tại hơn một thế kỷ. Trong lịch sử, sinh viên tốt nghiệp nhanh nhất chỉ mất hai năm rưỡi.

Người giữ kỷ lục này chính là Tạ Doanh Triều.

Đôi khi, Tạ Đạc cũng phải thừa nhận rằng gen của Tạ gia trong người hai anh em họ thật sự quá vượt trội.

Thời còn đi học, Tạ Doanh Triều cũng không tập trung lắm.

Lúc đó, Edwin, con trai cả của Công tước Flaxman cũng tạm trú ở Thương Thành. Hai người họ rất hợp nhau trong chuyện hưởng thụ cuộc sống, chơi bời phóng túng, thường xuyên tổ chức những buổi tiệc kỳ quặc trong phòng nghỉ khiến viện trưởng Ferdinand đau đầu nhưng lại không thể quản nổi.

Sau này, khi cha đột ngột qua đời, gia tộc rơi vào biến động, Tạ Doanh Triều mới bắt đầu nghiêm túc.

Nếu từ đầu hắn tập trung vào học hành, việc lấy bằng tốt nghiệp chắc chắn không cần mất tới hai năm rưỡi.

Căn phòng từng tràn ngập ánh đèn rực rỡ và bầu không khí trụy lạc ngày nào giờ đã thay đổi hoàn toàn, khắp nơi đều là sách vở và tài liệu của Tạ Đạc.

Thực ra, Tạ Đạc cùng không phải là một công tử đào hoa như vẻ bề ngoài. Ít nhất là hắn dùng căn phòng nghỉ rộng rãi, sang trọng này vào mục đích đúng đắn.

Tạ Đạc nói: "Ở vũ hội kỷ niệm ngày thành lập trường năm ngoái, Ian đại diện gia tộc Flaxman tham dự. Cậu ta đã kể với em về một số chuyện mà anh cả đã trải qua cùng Edwin ngày trước."

Tạ Doanh Triều mỉm cười: "Chỉ là lúc trẻ nông nổi, không hiểu chuyện mà thôi."

"Anh cũng có lúc không hiểu chuyện sao?"

"Đó là quãng thời gian cần thiết mà ai cũng phải trải qua. Ngọn núi muốn chinh phục càng cao, thì bóng tối phải đi qua lại càng sâu. Chỉ có những điều u ám mới rèn giũa được bản tính vô tình. Một người mà đặt nặng tình cảm thì sẽ trở nên yếu đuối, mà yếu đuối chính là trở ngại trên con đường bước tới đỉnh cao."

Hiếm khi Tạ Doanh Triều ngồi trò chuyện thoải mái như thế này.

Tạ Đạc suy ngẫm lời hắn nói lại thấy có phần đúng chẳng thể phản bác.

"Nhưng giờ anh cả cũng có điểm yếu của riêng mình."

Nếu là hai năm trước, Tạ Đạc khó mà tưởng tượng được một người như Tạ Doanh Triều sẽ làm những việc này.

Chẳng hạn, đưa tất cả phụ nữ trong trang viên đi chỗ khác hay tỉ mỉ nghĩ cách tặng quà, dù phần lớn quà hắn tặng Hứa Diên chẳng nhận.

Còn nữa, Tạ Đạc từng nghĩ rằng phụ nữ chỉ là đồ chơi của Tạ Doanh Triều.

Nhưng một đêm nọ, khi thấy phòng sách kính vẫn sáng ánh đèn cam, Tạ Doanh Triều ngồi yên lặng trước bàn, chống cằm, chăm chú nhìn gương mặt nghiêm túc đang đọc sách của cô gái bên cạnh, hắn bỗng cảm thấy có vài chuyện không hẳn như mình nghĩ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!