Tạ Tư Chỉ biết việc này không đúng và thừa nhận đây là hành vi rất hèn hạ.
Nhưng hắn không thể kìm lòng.
Một năm không phải khoảng thời gian dài, nhưng trong suốt năm đó hắn đã trải qua vô số máu tanh, tra tấn và cái chết.
Bề ngoài có vẻ như nó không để lại dấu vết gì, nhưng thực ra trong lòng hắn vẫn bị một thứ gì đó u uất và đen tối đè nặng.
Hắn rất cần đến gần một nguồn ánh sáng ấm áp để xua tan giá lạnh trên người.
Và Hứa Diên thì như một vầng trăng, bất cứ lúc nào trên người cô cũng đều toát lên sức mạnh vừa dịu dàng vừa kiên định.
Hắn vốn không định để lộ những suy nghĩ hèn hạ trong lòng, nên đêm Halloween khi không kìm được mà hôn cô, hắn đã hóa trang thành thần chết để làm điều mình muốn.
Nhưng Hứa Diên lại cố chọc thủng lớp vỏ ngụy trang của hắn, lại còn bộc lộ tình cảm đặc biệt dành cho Bùi Tễ Ngôn trước mắt hắn.
Điều đó khiến Tạ Tư Chỉ không thể chịu đựng nổi.
Chỉ cần nghĩ đến quá khứ của cô với Bùi Tễ Ngôn, chỉ cần nghĩ rằng trong lòng cô vẫn còn một phần dành cho hắn ta, hắn lại thấy khó mà kìm nén nổi cơn thịnh nộ trong lòng.
Trong mắt hắn, Bùi Tễ Ngôn ngoài gương mặt ra chẳng có gì giá trị. Hắn ta như đóa hoa sinh trưởng trong nhà kính, suy nghĩ đơn thuần, hoàn toàn không xứng với Hứa Diên.
Nói cách khác, lòng tốt của Bùi Tễ Ngôn hoàn toàn vô dụng và không có khả năng bảo vệ cô giữa dòng xoáy tăm tối này.
Nhìn bề ngoài, Hứa Diên có vẻ yếu mềm nhưng trong cô lại ẩn chứa một sự kiên cường bẩm sinh. Chỉ có hắn mới xứng đáng trở thành đồng minh của cô, bởi họ vốn là cùng một loại người.
Trong bóng tối, hắn dõi mắt nhìn về phía Hứa Diên.
Chờ đợi cô sẽ hôn hắn như hắn mong muốn, hoặc lại giáng thêm cho hắn một cái tát.
"Tại sao nhất định phải làm như vậy?" Cô gái không làm gì chỉ ngước đôi mắt trong veo nhìn hắn, nhẹ nhàng hỏi.
"Như thế nào?" Rõ ràng hắn đang chỉ hỏi cho có, cố giả vờ không hiểu.
"Anh thật sự không biết thế nào là tôn trọng sao?"
Ban ngày trong phòng y tế, Bùi Tễ Ngôn cũng từng nói những lời tương tự.
Nói rằng hắn chưa từng nghĩ cho cô, hắn không hề tôn trọng ý nguyện của cô, hắn thật ấu trĩ, giống hệt Tạ Doanh Triều hắn cũng là một kẻ khốn nạn.
Trong căn phòng tĩnh lặng chỉ có hai người lúc này, cô vẫn còn nhớ lời Bùi Tễ Ngôn nói khiến đôi mày hắn không tự chủ mà nhíu lại, ánh mắt hiện lên một tia sát khí.
Tạ Tư Chỉ đưa tay nắm lấy cằm cô.
Làn da cô lạnh ngắt, mịn màng như một miếng bánh sữa. Khi đầu ngón tay hắn chạm vào, một cảm giác tuyệt vời chạy dọc khắp cơ thể khiến trái tim hắn rung động.
"Trong mắt em chỉ có Bùi Tễ Ngôn thôi sao?"
"Chỉ vì một nụ hôn vào đêm Halloween mà em giận anh đến mức này?"
"Còn Bùi Tễ Ngôn? Tên vô dụng đó. Khi em bị kẹt bên Tạ Doanh Triều, hắn đã làm được gì? Những lời hắn nói em đều nhớ rõ. Em bỏ mặc anh mà đi ngồi xe hắn. Anh bị hắn làm tổn thương, em lại lạnh nhạt với anh. Nhưng với hắn thì dịu dàng, nịnh nọt..."
"Hắn thích em thật sao?" Tạ Tư Chỉ nhíu đôi lông mày đẹp đẽ: "Hắn có giống anh, nhớ em đến mất ngủ hay không?"
Đến câu cuối cùng, hắn hạ thấp giọng điệu, tiếng nói nghe có phần khàn khàn.
Hứa Diên nhìn thẳng vào mắt hắn. Mỗi khi hắn thốt ra một lời, trong đôi mắt xinh đẹp của cô lại dâng thêm một tầng phẫn nộ hiện rõ.
Tạ Tư Chỉ không hiểu rốt cuộc cô đang tức giận vì điều gì.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!