Chương 24: Tạ Tư Chỉ bối rối.

Trong đêm đen, chiếc đèn bí ngô tỏa ra thứ ánh sáng yếu ớt lấp lánh.

Trên trần của lớp học vẽ tranh sơn dầu là bức bích họa mô phỏng "Sự sáng tạo của Eva" của Michelangelo.

Trong bóng tối, màu sắc của sơn dầu khó mà nhìn rõ, chỉ loáng thoáng thấy được những đường nét mập mờ của thân hình tr*n tr**.

Ban đầu chỉ là nụ hôn, nhưng theo đà quấn quýt môi lưỡi càng lúc càng mãnh liệt, động tác của người kia dần dần trở nên mất kiểm soát.

Bàn tay lạnh lẽo của hắn đặt lên phần eo bên trong lớp váy mỏng của Hứa Diên, nhẹ nhàng v**t v* thăm dò.

Trong nụ hôn dài dằng dặc và cuồng nhiệt mang theo sự chiếm đoạt, toàn bộ sức lực của Hứa Diên dường như bị rút cạn. Lưng cô bị ép chặt lên mặt bàn lạnh lẽo, đến cả hơi thở cũng chẳng thể tự chủ.

Bên ngoài cửa bỗng vang lên tiếng chậu hoa rơi xuống đất, ngay sau đó là tiếng bước chân vội vã chạy trốn.

Chắc là có ai đó vô tình bắt gặp cảnh tượng này, rồi vì xấu hổ hay vì lý do nào khác mà hoảng hốt bỏ chạy.

Người đang đè trên người cô cũng vì âm thanh ấy mà phân tâm, Hứa Diên liền nhân cơ hội đẩy hắn ra.

Trong căn phòng yên tĩnh, hắn khoác trên mình chiếc áo choàng thần chết, lưng tựa vào bức tường. Phần lớn khuôn mặt bị che giấu dưới mặt nạ và mũ trùm, chỉ để lộ một chiếc cằm tinh xảo. Môi dưới của hắn vừa bị Hứa Diên cắn rách, hắn đưa ngón tay chạm vào vết máu rồi ngẩng đầu nhìn chằm chằm cô.

Đôi mắt hắn sáng rực, ánh nhìn dọc theo gò má xuống đôi môi cô, rồi tiếp tục trượt xuống, dừng lại nơi bắp đùi dưới lớp váy mỏng. Chỗ đó vẫn còn hằn rõ vết đỏ do bàn tay hắn để lại.

Ánh mắt ấy không hề lướt qua hời hợt mà dính chặt lấy cô. Bị ánh nhìn đó găm chặt, Hứa Diên bỗng dưng cảm thấy một luồng lạnh buốt chạy dọc sống lưng.

Sau khi bị cưỡng hôn, phản ứng bình thường lẽ ra phải là giáng cho hắn một cái tát, nhưng Hứa Diên lại không làm vậy.

Ý thức tự bảo vệ của Hứa Diên rất mạnh, song cô cũng rõ trong từng hoàn cảnh khác nhau nên có cách ứng phó thế nào.

Ở nơi kín đáo và vắng người như thế này, nhân chứng duy nhất vừa rồi cũng đã bỏ chạy.

Giờ phút này, cô hoàn toàn đơn độc và bất lực. Nếu hắn thật sự muốn làm gì, cô chẳng có chút sức lực nào để chống cự.

Vì vậy, cô không thể chọc giận hắn.

"An ninh trong học viện rất nghiêm ngặt, anh đã có thể tham gia trò chơi đêm Halloween thì nhất định cũng là người trong học viện."

"Nếu anh làm tôi bị thương, anh cũng không thoát được đâu."

"Thả tôi đi, tôi có thể đưa cho anh lọ thuốc mà tôi tìm được."

Người kia cúi đầu nhìn vết máu dính trên đầu ngón tay, khóe môi khẽ cong lên một cách khó nhận ra.

Trong mắt hắn, cô gái trước mặt giống hệt một chú thỏ mềm mại ngoan ngoãn.

Đối diện với bóng tối thì sợ hãi vô cùng, đến cả ánh sáng trong đôi mắt cũng chập chờn, thế nhưng cô vẫn cố tỏ ra bình tĩnh, còn biết mặc cả để xin tha.

Hắn chỉ cười nhạt mà không làm thêm hành động quá khích nào nữa, cũng không lấy lọ thuốc của cô.

Hắn kéo thấp vành mũ, xoay người rời đi.

Hứa Diên khẽ thở phào một hơi.

Tiếng ồn ào của đám đông dần phá vỡ sự tĩnh lặng của màn đêm, có vài sinh viên đang lần mò tìm đến khu vực này.

Cô điều chỉnh lại nhịp thở, sửa sang váy áo và mái tóc rối bời, rồi bước ra khỏi phòng vẽ tranh sơn dầu.

Cô không cầu cứu người quản trò, chuyện đêm nay cô sẽ không nói với bất kỳ ai. Chỉ cần lộ ra, Tạ Doanh Triều nhất định sẽ biết.

Mà cô còn chưa chắc chắn sau khi Tạ Doanh Triều biết có người đàn ông khác chạm vào mình, hắn sẽ có thái độ như thế nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!