Chiều muộn.
Dưới chân núi có rất nhiều xe ô tô đến đón học sinh.
Trong số đó có một chiếc Limousine Bentley nổi bật hẳn giữa dàn siêu xe.
Trước sau nó đều có hai chiếc Sedan đen dẫn đường và hộ vệ.
Bốn vệ sĩ cao gần một mét chín đứng quanh xe, gương mặt lạnh lùng vô cảm khiến người qua đường liên tục ngoái nhìn.
Hứa Diên đi xuống chân núi rồi trông thấy chiếc Bentley ấy.
Quản gia Đinh bước đến mở cửa.
Tạ Doanh Triều ngồi trong xe, đeo kính gọng vàng, đang lật xem tờ "Báo chiều Thương Thành" hôm nay.
Quản gia Đinh tiến lên nhận lấy giá vẽ của cô: "Ông chủ biết hôm nay cô Hứa ra ngoài vẽ tranh nên đặc biệt tới đón."
Hứa Diên lên xe, ngồi bên cạnh Tạ Doanh Triều: "Hôm nay anh không bận sao?"
Tạ Doanh Triều đáp: "Xong việc rồi. Hôm nay là sinh nhật em, anh muốn ở bên em."
Hứa Diên chưa từng nhắc tới sinh nhật của mình nhưng việc hắn biết cũng chẳng có gì lạ.
Chỉ là hôm nay Tạ Doanh Triều có chút khác thường. Cô cảm nhận rõ khi ánh mắt hắn dừng lại trên người mình, sau cặp kính kia là đôi mắt ẩn chứa một khí thế xâm lược càng mạnh mẽ hơn thường ngày.
Hứa Diên chợt hiểu ra điều gì đó, khẽ nói: "Cảm ơn anh."
Cô đã lên xe, vậy mà tài xế vẫn chưa khởi động.
Đám vệ sĩ của Tạ Doanh Triều lại đi xuống chân núi.
Ngẩng lên, Hứa Diên thấy họ chặn trước mặt một nữ sinh vừa xuống núi.
Cô gái ấy bị hai vệ sĩ giữ chặt không tài nào động đậy.
Một người khác tiến lên, giơ tay tát mạnh một cái.
Cô gái loạng choạng nhưng vì được hai vệ sĩ giữ chặt nên không ngã xuống.
Nhóm sinh viên xung quanh không hiểu chuyện gì xảy ra, đồng loạt nhìn về phía này, ánh mắt hốt hoảng.
Cô gái này buổi trưa còn ngang ngược mắng người ở cổng chùa, khiến Hứa Diên có ấn tượng sâu sắc.
Cô quay đầu nhìn Tạ Doanh Triều. Hắn đọc báo mệt, vừa tháo kính xuống khẽ xoa sống mũi.
"Vì sao phải làm thế? Là vì em sao?" Cô hỏi.
Tạ Doanh Triều điềm tĩnh đáp: "Những lời cô ta thốt ra, anh không thích."
Tuy lúc trưa Hứa Diên có cãi nhau mấy câu với cô gái kia nhưng cô không nghĩ đối phương đáng bị trừng phạt nặng nề đến vậy. Đám vệ sĩ bên cạnh Tạ Doanh Triều đều là cao thủ từng đoạt huy chương võ thuật, thậm chí có người trước đây từng làm lính đánh thuê quốc tế. Chỉ cần mấy cái tát thôi có thể đánh thủng màng nhĩ của cô gái.
"Cô ấy..."
"Cô Hứa không cần cầu xin đâu." Quản gia Đinh xen vào giải thích.
"Bố của cô ta là một trong những quản lý cấp cao thuộc tập đoàn Tạ thị. Miệng cô ta hở ra là đòi bố mình đến phá chùa, ỷ thế Tạ thị để làm càn, đây là đang bôi nhọ danh dự của tập đoàn. Việc này không chỉ vì cô Hứa mà còn vì Tạ thị."
"Trước khi động thủ, ông chủ đã liên lạc với bố mẹ cô ta. Họ đồng ý cho phép dạy dỗ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!