Chương 20: Tôi chỉ mong Bồ Tát sẽ phù hộ anh, cầu cho anh bình an cả đời.

Đi thật xa khỏi đó, tâm trạng Hứa Diên mới dần bình ổn.

Trên đường, có vài người đàn ông muốn bắt chuyện mời cô khiêu vũ nhưng cô đều khéo léo từ chối.

Cô rời khỏi khu vực bữa tiệc, đứng một mình bên hồ nước tự nhiên của học viện, ngắm trăng sáng phản chiếu dưới mặt hồ.

Trong sự yên tĩnh bốn bề, Hứa Diên theo thói quen bắt đầu tự suy ngẫm.

Từ nhỏ đến lớn, cô chưa từng nói những lời nặng nề với bất kỳ ai.

Ấy vậy mà vừa rồi, cô không chỉ lạnh nhạt mỉa mai Tạ Tư Chỉ mà còn đá hắn một cước.

Cô không tài nào lý giải nổi sao mình lại có thứ cảm xúc dữ dội với hắn đến thế, cũng không thể hiểu chỉ cần đối diện hắn thì tính khí mình lại thay đổi như vậy. Nhưng nói cho cùng đó đều là điều không tốt. Dù xét từ sự giáo dục gia đình mà cô nhận được hay những phép tắc xã giao cơ bản, thì vừa rồi cô đã làm một chuyện cực kỳ tồi tệ.

"Không vào dự tiệc khiêu vũ sao?"

Hứa Diên quay đầu lại, là Bùi Tễ Ngôn. Cô lại đưa mắt nhìn quanh một vòng.

Bùi Tễ Ngôn nói: "Trước khi tới đây anh đã kiểm tra rồi, không có ai cả."

Hứa Diên khẽ cười tỏ vẻ áy náy.

Cô giống như một con nai trong rừng bị thợ săn ngắm đến. Dù thợ săn đã rời đi, cô vẫn lo lắng có bầy chó săn theo dõi. Ngay cả khi chỉ cúi xuống uống nước bên suối cùng đồng loại, cô cũng phải dè chừng thận trọng. Thật đáng thương biết bao.

Đêm nay trăng sáng vằng vặc, mặt hồ tĩnh lặng phản chiếu ánh trăng, gợn sóng lấp lánh như dát vàng.

Bùi Tễ Ngôn đứng bên cạnh cô: "Có giống hồ ở trường cũ không?"

Trong ngôi trường cấp ba họ từng học cũng có một hồ nước như vậy.

Trong giờ nghỉ giải lao của tiết tự học buổi tối Hứa Diên thường ra đó đi dạo, vừa thư giãn đầu óc vừa cho đôi mắt nghỉ ngơi.

Bên bờ hồ có một cây liễu mấy chục năm tuổi. Cành liễu rất dài và rậm rạp, rủ xuống tạo bóng râm mát mẻ nhưng hầu như chẳng có ai lui tới nơi này.

Cô thích ngồi yên lặng dưới tán liễu ấy và gần như lần nào cũng bắt gặp Bùi Tễ Ngôn.

Giống như đêm nay, họ thường ngồi cạnh nhau trên ghế dài bên hồ, cùng ngắm cảnh đêm một lát, trò chuyện vài câu rồi lại trở về.

Hứa Diên nói: "Tôi nhớ anh cũng thích ngắm ánh trăng trong hồ."

"Anh đến đó để đợi em. Nói ra thì hơi giống kẻ bám đuôi nhưng sự thật là anh đã để ý đến em từ lâu, biết em hay đi dạo dưới gốc liễu."

Hứa Diên khẽ ngẩn ngơ: "Tôi còn nhớ có mấy lần tôi bỏ bữa tối, mà tình cờ anh lại mang theo sandwich."

Bùi Tễ Ngôn cười nhẹ: "Đâu phải tình cờ."

Ánh mắt Hứa Diên chạm vào mắt hắn trong vài giây, rồi cô cũng bật cười.

Bùi Tễ Ngôn là một người rất tốt. Ở bên hắn, cô có thể tạm thời quên đi những gì đã xảy ra trong nửa năm qua.

Khiến cô thoáng ngỡ như thế giới này vẫn còn là thế giới trước kia, những ngày tháng này vẫn là những ngày tháng xưa cũ.

"Trước khi chuyển trường, anh học ở đâu vậy?"

Bùi Tễ Ngôn đọc tên một ngôi trường tư thục danh tiếng.

Hứa Diên lại hỏi: "Thế đột ngột chuyển trường như vậy, ba mẹ anh không thắc mắc sao?"

"Có chứ." Bùi Tễ Ngôn bước lên phía trước một bước.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!