Chương 2: Làm sai thì phải chịu phạt, đó là lẽ đương nhiên

Hứa Diên từng ngây thơ tin rằng, cuộc gặp gỡ giữa cô và Tạ Tư Chỉ chính là kịch bản cứu rỗi do ông trời sắp đặt sẵn cho mình........

Quãng thời gian đẹp đẽ nhất của đời người dừng lại trước năm mười tám tuổi.

Khi ấy bố mẹ cô đều còn khỏe mạnh, gia đình giàu sang, cô là thiên chi kiêu nữ lớn lên trong nhung lụa, thừa hưởng những đường nét di truyền xuất sắc nhất từ họ. Mỗi lần cô mỉm cười, đôi mắt cong cong, vẻ ngọt ngào thanh khiết khiến bất kỳ ai nhìn thấy cũng chẳng thể nào dời mắt.

Đối với thiếu nữ mười tám tuổi, nhan sắc dưới nắng trời quang đãng là bậc thang lót đường giúp cô bước đi trong thế giới tàn nhẫn. Nhưng khi sóng gió ập đến nó lại biến thành sợi dây kéo cô xuống thẳng địa ngục.

Hứa Diên bị đám xã hội đen bắt giữ, cùng lúc đó bố mẹ cô gieo mình nhảy lầu vì phải gánh khoản nợ khổng lồ trên vai.

Cô bị giam trong căn phòng tối, thường xuyên nghe thấy tiếng trò chuyện tục tĩu của đám đàn ông bên ngoài.

Chúng lên kế hoạch bán cô cho câu lạc bộ ngầm hoặc ném cô vào đoàn làm phim đen.

Chỉ cần thời gian đủ dài, đĩa phim sao chép đủ nhiều, thì số tiền thu được đủ để bù đắp khoản nợ mà bố mẹ cô để lại.

Những tràng cười khả ố của đám đàn ông vang lên từng đợt, chói gắt như đâm thẳng vào tai Hứa Diên.

Cô ôm gối tựa vào góc tường, xung quanh còn có không ít các cô gái cùng chung cảnh ngộ với mình.

Các cô co cụm trong căn phòng lạnh lẽo, run rẩy hoảng sợ chờ đợi thứ tai ương không biết sẽ giáng xuống vào lúc nào.

Hứa Diên bị giam giữ suốt một tuần.

Cô thường lặng lẽ quan sát căn phòng tối này. Trong đó chỉ có một khung cửa sổ nhỏ để thông gió và một cánh cửa lớn thông ra thế giới bên ngoài.

Khung cửa sổ kia quá hẹp, ngay cả một thiếu nữ mảnh mai nhất cũng chẳng thể chui qua để tìm đường cầu cứu.

Còn về cánh cửa lớn, Hứa Diên từng nhân lúc đám đàn ông mang cơm vào mà liếc nhìn đôi lần.

Bên ngoài có đến hơn chục tên canh gác, tuyệt đối không phải con đường sống.

May thay, dù miệng chúng phun toàn lời bẩn thỉu nhưng vẫn chưa có ý định thật sự ra tay với họ.

Đây là một điều tốt. Chỉ cần một tia hy vọng có thể rời khỏi căn phòng tối này, thì vẫn còn khả năng tự cứu lấy mình.

Các cô gái khác thì ngày ngày khóc lóc, đến cả cơm cũng không nuốt nổi.

Chỉ riêng Hứa Diên là chưa từng rơi một giọt nước mắt, mỗi bữa đều ăn sạch từng miếng cơm mà chúng mang đến.

Cô cần giữ lại thể lực cho mình.

Trong nhóm thiếu nữ gầy gò, nhợt nhạt, sắc mặt của cô là tốt nhất.

Một ngày nọ, cánh cửa phòng bật mở.

Vài gã đàn ông xông vào lôi hết các cô gái ra ngoài.

Hứa Diên bị quăng mạnh xuống nền gạch giữa đại sảnh.

Căn phòng rộng lớn tràn ngập mùi khói thuốc, mùi rượu nồng, mùi thức ăn dầu mỡ thiu hỏng, lẫn cả mùi hôi hám từ những cơ thể đàn ông lâu ngày không tắm. Tất cả quện lại thành thứ mùi tanh tưởi khiến người ta buồn nôn.

Xung quanh, đám đàn ông đồng loạt buông dở việc trong tay, ánh mắt cùng nhau đổ dồn về phía cô.

Khuôn mặt đầy tiếc nuối xen lẫn thèm khát, chẳng khác nào lũ chó hoang đánh hơi thấy mùi máu tanh.

Nhóm thiếu nữ yếu ớt, run rẩy như gà non rơi vào mỏ kền kền, vành mắt đỏ hoe, không biết điều gì sắp ập đến.

Một người đàn ông ăn mặc sang trọng, khí thế hiên ngang ngồi trên ghế sô pha. Ánh mắt hắn lướt qua từng cô gái một.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!