Thuở nhỏ, bên cạnh trường học của Hứa Diên có một tiệm sách nhỏ. Trên kệ đầy ắp những cuốn tiểu thuyết mà con gái ưa thích.
Cô không đọc những cuốn sách đó nhưng bạn bè trong lớp thường mua về chuyền tay nhau. Mỗi lần như thế cô luôn nghe thấy bọn họ ríu rít kể về những tình tiết đầy hào hứng.
Trong sách, học viện quý tộc là nơi chẳng cần học hành. Họ chỉ việc yêu đương, giao lưu và đấu đá thương trường.
Nhưng khi đặt chân đến Học viện Flaxman, mọi tưởng tượng của Hứa Diên về cái gọi là học viện quý tộc lập tức vỡ vụn.
Ở đây, chương trình học nặng nề, khối lượng bài tập khổng lồ, kỳ thi lại cực kỳ khắc nghiệt.
Suốt hai tháng qua, Hứa Diên phải dồn hết tâm sức mới vượt qua được kỳ thi giai đoạn.
Ngày công bố kết quả, toàn học viện vang lên tiếng than khóc dậy trời.
Vì có một môn học tỉ lệ sinh viên qua môn chỉ vỏn vẹn 30%, số còn lại hơn 60% phải tiếp tục học lại cho đến khi đạt chuẩn.
Chỉ vẻn vẹn 5% sinh viên là có thể thi qua tất cả các môn.
Ban đầu, Hứa Diên vốn không mấy hài lòng với điểm số của mình. Nhưng nghe thấy những tiếng than thở thảm thiết xung quanh, cô mới nhận ra mình là một trong số ít người không bị trượt môn nào trong kỳ thi giai đoạn.
Từ đó đủ thấy để tốt nghiệp được ngôi trường này khó khăn đến nhường nào.
Ở đây, trung bình sinh viên phải mất sáu năm mới có thể cầm được tấm bằng tốt nghiệp. Trong số đó, còn có đến một nửa không chịu nổi áp lực mà bỏ học giữa chừng.
Thế nhưng, giữa lịch trình học tập nặng nề cũng xen lẫn vài hoạt động thú vị.
Ví dụ như ngày kỷ niệm thành lập trường là sự kiện lớn nhất trong năm.
Vào ngày này, học viện sẽ tổ chức một buổi vũ hội vô cùng hoành tráng, toàn thể sinh viên đều được mời tham dự, thậm chí còn có sự góp mặt của những nhân vật nổi tiếng bên ngoài.
Trong học viện, con cái các tập đoàn tài phiệt chỉ chiếm số ít, phần lớn vẫn là con em giới tinh anh, gia đình trung lưu trở lên.
Một cơ hội vàng để mở rộng quan hệ như vậy, sinh viên nào cũng mong ngóng. Bởi thế mà từ tuần trước, bầu không khí trong trường đã náo nhiệt hẳn lên.
"Tối nay cậu mặc váy gì thế?" Tan tiết đàn tỳ bà, Doãn Lệ đột nhiên quay sang hỏi.
Hứa Diên đang thu dọn đồ, nghe vậy ngẩng đầu hỏi: "Váy á?"
"Đừng nói là cậu không biết nhé. Tối nay chính là vũ hội kỷ niệm ngày thành lập trường đó trời ơi!" Doãn Lệ khoa trương kêu lên: "Vậy mà cậu không chuẩn bị váy ư!"
"Vũ hội bắt đầu lúc mấy giờ?"
"Tám giờ tối."
Hứa Diên suy nghĩ một chút rồi nói: "Tớ phải hỏi đã."
Hứa Diên ngẫm nghĩ rồi lấy điện thoại ra nhắn cho Tạ Doanh Triều một tin. Nửa phút sau hắn trả lời: [Chơi vui nhé.]
Cất điện thoại cô nói: "Giờ tớ mới nhờ tài xế về trang viên lấy váy liệu có kịp không?"
Doãn Lệ nhìn cô bằng ánh mắt đầy ngờ vực: "Cậu còn phải xin phép nữa à? Loại đàn ông như Tạ Doanh Triều cũng quản cậu về nhà lúc nào sao?"
"Dạo này buổi tối tớ với anh ấy cùng làm đồ thủ công, nếu về muộn mà không nói một tiếng thì không lịch sự."
"Làm ... vận động?" Doãn Lệ bắt nhầm ý, tròn mắt hỏi: "Vận động gì cơ? Trên giường ấy hả? Có phải anh ta thật sự có mấy cái sở thích kỳ lạ như tin đồn không?"
Mặt Hứa Diên đỏ bừng: "Bọn tớ làm tượng đất sét."
Nghe vậy Doãn Lệ mới thôi không hỏi tiếp, cô vỗ vai Hứa Diên đầy đắc ý: "Tớ biết ngay cậu chẳng quan tâm đến vũ hội nên đã chuẩn bị sẵn váy cho cậu rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!