Chương 18: Bất kỳ ai cũng chỉ là cỏ rác nơi rãnh nước, kể cả chính tôi.

- Không chỉ vì hắn dám động vào chị dâu tôi.

- Mà còn vì hắn đã hại anh trai tôi.

Dù Tạ Doanh Triều không hoàn toàn tin lời Tạ Tư Chỉ, nhưng dưới lời làm chứng của Doãn Thần và Doãn Lệ, Tạ Văn Châu ngay lập tức rơi vào tình thế nguy hiểm.

Nếu chỉ dừng lại ở việc mưu đồ c**ng b*c bất thành, thì nể mặt người thân, dù có chán ghét đến đâu Tạ Doanh Triều cũng không thể xử phạt quá nặng.

Dù sao đối với Tạ gia mà nói, Hứa Diên chỉ là người ngoài. Hắn không thể vì cô mà trở mặt với Tạ Thiệu.

Nhưng câu chuyện đã nâng lên thành Tạ Văn Châu âm mưu đoạt quyền, ra tay ám hại người đứng đầu gia tộc. Sự việc lần này không dễ dàng bỏ qua như vậy. Cho dù là Tạ Thiệu cũng không còn lý do gì để biện hộ.

Giá sách đổ xuống, Tạ Văn Châu là kẻ tình nghi lớn nhất.

Tạ Doanh Triều có thể dung thứ một lần, nhưng tuyệt đối không thể dung thứ thêm lần nữa.

Chuyện Tạ Tư Chỉ cần bị trừng phạt, cuối cùng dưới sự kiên quyết của Tạ Doanh Triều đã tạm thời bị gác lại, chờ đến khi vụ nổ ở nước F được điều tra rõ ràng .

Đêm dài rốt cuộc cũng trôi qua.

Vợ chồng Tạ Thiệu tức giận rời khỏi trang viên.

Tạ Tư Chỉ đứng ngoài gió lạnh.

Hắn châm một điếu thuốc, muốn mượn khói thuốc để dời sự chú ý khỏi những cơn đau trên thân thể.

Hắn không thích cảm giác tr*n tr**, nên khoác đại một chiếc sơ mi mỏng mềm lên người, ra tiễn anh em nhà họ Doãn.

"Chuyện tối nay, cảm ơn."

Tạ Tư Chỉ rất rõ chỉ dựa vào một mình lời khai của hắn khó mà lay động được Tạ Doanh Triều.

Sự xuất hiện của Hứa Diên và Doãn Thần đã giúp hắn giải quyết một rắc rối lớn.

Đặc biệt là Doãn Thần, hắn là người ngoài cuộc nhưng lại dám nói dối rằng mình đã nghe thấy hai chữ "vụ nổ", chẳng khác nào đặt lên người Tạ Văn Châu một ngọn núi nặng nề, khiến hắn ta khó lòng xoay chuyển.

Tạ Doanh Triều nhất định sẽ cho điều tra lại chuyện ở nước F. Còn kết quả hắn có thể tra ra được đến đâu thì thật khó mà nói trước.

Nhưng trước khi có kết quả, Tạ Tư Chỉ sẽ không gặp chuyện gì.

Dẫu trong lòng Tạ Doanh Triều không hề tin, nhưng với cái cớ ngoài mặt "vì chị dâu, cũng vì anh trai", tạm thời hắn sẽ không động đến mình.

"Muốn cảm ơn thì đi cảm ơn Hứa Diên đi." Doãn Thần ngáp dài: "Là cô ấy nói, đây là cách trả thù Tạ Văn Châu tốt nhất. Tôi và Doãn Lệ chẳng phải giúp cậu, chỉ là muốn nhìn Tạ Văn Châu gặp xui xẻo thôi. Hắn đã tính toán đến đầu tôi, thì đó là tự chuốc lấy. Giờ coi như chúng ta huề, trả xong nợ ân tình tối qua."

"Sau này nếu có chuyện gì khiến Tạ Văn Châu xui xẻo th cứ gọi tôi. Tôi muốn cho hắn biết, Doãn gia không dễ bị bắt nạt." Doãn Lệ nắm chặt tay.

Tạ Tư Chỉ gật đầu, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười lịch sự.

Đợi hai anh em nhà họ Doãn đi rồi, nụ cười kia cũng nhanh chóng biến mất.

Hắn ngoảnh lại nhìn.

Trong ánh trăng mờ ảo, nơi ở của Tạ Doanh Triều sáng rực đèn. Hắn đã đưa Hứa Diên về đó.....

Hơi thở nóng hổi của người đàn ông quấn chặt lấy môi lưỡi, lấp kín mọi đường thở của Hứa Diên.

Môi cô bị m*t đến đau rát, chất lỏng giao hòa khiến đầu óc choáng váng. Cả người cô như bị ném vào biển dung nham, xung quang là ngọn lửa thiêu đốt, cả thân thể lẫn linh hồn đều bị giam cầm trong lòng bàn tay.

Tạ Doanh Triều ép cô vào gương, bàn tay siết chặt lấy chiếc cổ mảnh khảnh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!