Chương 14: Tôi sẽ rất nhẹ nhàng, không làm em đau...

Khi Doãn Lệ nhận được tin thì vội vàng chạy đến, vừa hay đụng phải Tạ Tư Chỉ đang từ phòng tổng thống đi ra.

Hắn ôm một người trong ngực, gương mặt bị áo vest phủ kín.

Nhưng Doãn Lệ nhận ra chiếc váy tím nhạt kia, đó chính là món quà cô đã tặng Hứa Diên.

Trước khi buổi tiệc bắt đầu, cô không hài lòng việc Hứa Diên cứ luôn mặc mấy chiếc váy trắng đơn giản, nên nhất quyết bắt Hứa Diên thay thành chiếc váy tím.

Lúc này hai tay Hứa Diên rủ xuống bên người, yên lặng ngoan ngoãn như thể đang ngủ say.

Trái lại, Tạ Tư Chỉ lại khiến Doãn Lệ run sợ đến mức tim muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Nửa bên mặt hắn bị bắn đầy máu, áo sơ mi thì ướt sũng. Lúc nhìn gần mới thấy không phải nước thấm ướt, mà là do máu thấm ướt. Hai chiếc khuy áo trước ngực đã bị bật tung, xương quai xanh sắc nét bị mảnh sứ vỡ cứa rách, vết thương còn đang rỉ máu không ngừng.

Doãn Lệ sợ hãi đến toàn thân run rẩy: "Tạ Tư Chỉ... cậu... cậu mau đặt Hứa Diên xuống đi..."

Cô đã nghe quá nhiều lời đồn đại về thiếu niên này.

Trong lòng cô, kẻ điên này có làm ra chuyện kinh gì khủng thì cũng chẳng lạ.

"Doãn Lệ, phiền cô chuyển lời đến Ôn gia." Giọng Tạ Tư Chỉ rất bình tĩnh, như thể người toàn thân đẫm máu kia không phải là hắn: "Nếu không muốn Ôn gia gặp chuyện, thì mọi việc tối nay họ tự mà lo liệu. Sáng mai tôi sẽ đích thân tới cửa."

Doãn Lệ sững sờ. Đến khi hoàn hồn lại, Tạ Tư Chỉ đã bế Hứa Diên đi mất.

Cô chạy tới cửa phòng tổng thống, vừa nhìn vào đã thấy Doãn Thần đang hôn mê bất tỉnh.

"Anh..." Cô nhào tới bên Doãn Thần, may mắn phát hiện anh trai không bị thương.

Nhưng trong phòng tổng thống lại tràn ngập mùi máu tanh.

Mấy gã đàn ông của Ôn gia nằm la liệt trong vũng máu.

Người thì bị thương ở vai, kẻ thì trúng dao ở bụng. Tuy đều không phải nhát trí mạng nhưng đau đến nỗi gần như không nhúc nhích nổi.

Người bị thương nặng nhất chính là Tạ Văn Châu.

đ*ng q**n hắn bị máu nhuộm đỏ, mồ hôi lạnh vã đầy trán, đau đến mức hôn mê bất tỉnh.

Mấy người Ôn gia thấy Doãn Lệ, lập tức hoảng loạn cầu cứu: "Mau... mau gọi bác sĩ! Tên súc sinh Tạ Tư Chỉ đó, vừa vào đã ra tay..."

Con dao cắt bánh nhuộm máu vẫn còn vứt trên thảm.

Thiếu niên thậm chí còn không thèm đem hung khí đi.

Thật sự quá ngông cuồng.

Doãn Lệ nuốt một ngụm nước bọt, run giọng hỏi: "Các người... rốt cuộc đã làm cái quái gì thế?"

...

Trong một căn phòng sạch sẽ của khách sạn.

Tạ Tư Chỉ đặt Hứa Diên xuống giường, kéo chiếc áo khoác che trên người cô ra.

Không chỉ Doãn Lệ nhìn thấy. Các vị khách trong buổi tiệc sinh nhật nghe nói có chuyện xảy ra, đều tò mò đứng ở cửa sảnh dòm ngó. Họ cũng trông thấy cảnh Tạ Tư Chỉ toàn thân vấy máu, bế Hứa Diên đi ngang qua. Nhưng chẳng một ai dám mở miệng nói gì, càng không ai dám hỏi người trong ngực hắn là ai.

Tất cả cũng nhờ chiếc áo khoác che kín gương mặt thiếu nữ.

Nhưng đấy là áo khoác của Tạ Văn Châu, do Tạ Tư Chỉ tiện tay lấy trong phòng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!