Tiệc sinh nhật của Doãn Lệ được tổ chức tại khách sạn sang trọng nhất ở Thương Thành.
Buổi học vẽ tranh sơn dầu kết thúc chưa được bao lâu, Hứa Diên đã bị cô nàng này lôi kéo lên xe, phóng như bay tới sảnh tiệc ngắm cảnh trên tầng cao nhất của khách sạn.
Doãn Lệ đã chuẩn bị sẵn hết nguyên liệu, ép Hứa Diên đứng vào bàn chế biến, bắt tay vào làm ngay.
Trên người Doãn Lệ vẫn còn giữ nét bộc trực hồn nhiên và chút ngây thơ.
Một bữa tiệc sinh nhật lớn như thế này, vậy mà Doãn Lệ lại không hề chuẩn bị người hỗ trợ cho Hứa Diên, cứ nghĩ một mình cô có thể lo liệu hết.
Hứa Diên liếc nhìn đồng hồ: "Bây giờ là bốn giờ chiều, cậu muốn tớ phải làm xong bánh ngọt cho ba trăm người ăn trước bảy giờ tối sao?"
Doãn Lệ cũng tự thấy mình hơi ngốc, nhưng giờ mà đi tìm thêm người thì chắc chắn không kịp nữa rồi.
Cô bèn hạ mình đề nghị: "Hay là... tớ giúp cậu một tay nhé."
Đôi mắt trong veo của Hứa Diên khẽ liếc qua cô, Doãn Lệ gãi đầu: "Doãn Thần, anh cũng lại đây phụ một tay đi."
Doãn Thần là anh ruột của cô, một trong hai kẻ ngốc nhà họ Doãn mà thiên hạ vẫn thường chê cười.
Hắn và Doãn Lệ là anh em sinh đôi, nhưng trông lại chẳng giống nhau mấy. Doãn Thần cao lớn, sống mũi thẳng tắp, lông mày rậm đen, mang theo nét sáng sủa, điển trai.
"Đến đây!" Hắn không có cái thói hư hỏng hay kiêu ngạo như vài cậu ấm nhà tài phiệt khác, rửa tay xong liền lập tức tới giúp.
Hứa Diên nghĩ ngợi một chút: "Cậu đi hỏi mượn khách sạn vài nhân viên phục vụ rảnh rỗi tới giúp đi."
"Nhân viên khách sạn đều đang bận chuẩn bị tiệc sinh nhật cho tớ rồi, lấy đâu ra người rảnh chứ?" Doãn Lệ nhỏ giọng lẩm bẩm: "Tìm người khác đi."
"Vậy còn người giúp việc nhà cậu đâu?"
Doãn Lệ thở dài: "Cậu tưởng nhà nào cũng giàu có như Tạ gia chắc? Bên ngoài nói Tạ gia, Bùi gia, Doãn gia, Ôn gia là bốn gia tộc đứng đầu, toàn là tâng bốc thôi. Ba nhà chúng tớ cộng lại cũng không thể sánh được với Tạ gia, huống hồ là vượt qua."
"Bố tớ cũng chẳng ưa cái kiểu quý tộc cũ kỹ của Tạ gia, trong nhà chỉ có mấy dì và bảo mẫu, chứ không có người hầu."
Hứa Diên hơi khó xử.
Nhưng đã đồng ý giúp Doãn Lệ chuẩn bị bánh ngọt, cô sẽ không bỏ dở nửa chừng.
Nghĩ một lát, cô cầm bút viết ra một số điện thoại đưa cho Doãn Lệ: "Vậy thử gọi vào số này xem."
Doãn Lệ ôm chầm lấy cô, còn hôn lên má cô một cái: "Tuyệt quá! Tớ biết ngay là cậu có cách mà."
Nửa tiếng sau, hơn mười người hầu của Tạ gia mặc đồng phục chỉnh tề, bước vào phòng bếp một cách có trật tự.
Tạ Tư Chỉ lười biếng đi ở phía cuối cùng, nhìn bộ dạng ngơ ngác của Doãn Lệ, hắn mỉm cười nhã nhặn: "Doãn Lệ, cảm ơn lời mời long trọng của cô, tôi thật lấy làm vinh hạnh."
Doãn Lệ chết lặng.
Cô kéo Hứa Diên sang một bên: "Cậu bảo tớ gọi, hóa ra số đó là của Tạ Tư Chỉ à?!"
"Ừm."
"Sao cậu lại gọi cho Tạ Tư Chỉ chứ?!"
"Đó là người hầu của Tạ gia, tớ không có quyền tự tiện sai khiến họ. Nếu không gọi hắn, chẳng lẽ còn cách nào khác sao?"
"Cậu tỉnh táo lại đi! Cậu là người phụ nữ của Tạ Doanh Triều, lời cậu nói ai dám không nghe? Cậu có biết Tạ Tư Chỉ hắn..."
"Hai vị tiểu thư này đang thì thầm gì thế?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!