Theo dự định, Tạ Doanh Triều sẽ về nước sau nửa tháng.
Nhưng ở nước F xảy ra chút sự cố, hắn bị giữ lại, không thể trở về trong một thời gian dài.....
Mùa thu đã trôi qua được một đoạn, thoắt cái đã sang cuối tháng Chín.
Như thường lệ, buổi sớm Hứa Diên thức dậy đọc sách một lúc.
Tài xế chờ sẵn dưới lầu, chiếc xe vẫn khiêm nhường như mọi ngày, chỉ đưa cô đến cổng học viện rồi cô đi bộ vào bên trong.
Hoa anh đào đã tàn, cánh rụng rải khắp con đường nhựa, tạo cảm giác mềm mại, xốp nhẹ khi dẫm chân lên.
Khi Hứa Diên đang đi, bỗng phía sau vang lên một tiếng gọi lanh lảnh: "Hứa Diên!"
Một bóng người nhỏ nhắn lao tới ôm chầm lấy cô, lực mạnh đến mức suýt nữa làm cô ngã.
Hứa Diên đứng vững lại, bất đắc dĩ nói: "Cô Doãn, lần sau có thể lịch sự hơn một chút được không?"
Doãn Lệ ôm lấy cô, nhất quyết không buông, đôi mắt tròn xoe ngây thơ chớp chớp: "Cô Doãn? Sao cậu vẫn gọi tớ là "cô Doãn" chứ? Nghe xa cách quá đi, chẳng giống bạn bè gì cả."
...
Một tháng trước, Hứa Diên nhập học Học viện Flaxman.
Trong nhóm môn nghệ thuật, cô chọn đàn tỳ bà, vừa khéo Doãn Lệ cũng bị điều chỉnh sang lớp này.
Trong lớp cô ấy chẳng quen ai, thế là chỉ có thể ngồi cạnh Hứa Diên.
Suốt cả tiết học, Doãn Lệ không ngừng than vãn: "Sớm biết vào Flaxman phải học nhiều thứ quái quỷ thế này, tôi đã chẳng thèm tới. Đi du học ở nước A chẳng phải tốt hơn sao? Trước khi nhập học một tuần, tôi với anh trai còn đặc biệt mang quà đến thăm viện trưởng, vậy mà ông ta lại chẳng biết điều chút nào!"
"Ông ta lại dám phớt lờ nguyện vọng học sáo bầu của tôi, rồi chuyển tôi sang lớp học đàn tỳ bà!"
"Còn nói là vì tốt cho tôi. Có quỷ mới tin ấy. Thật tức chết đi được. Hứa Diên! Cái lão già đáng ghét đó, tôi thậm chí còn muốn đặt bẫy chuột ngay trước cửa phòng làm việc của lão ta cơ!"
Nhà họ Doãn tuy cũng là tài phiệt, nhưng chỉ mới phất lên trong vài chục năm trở lại đây.
Ông nội của Doãn Lệ trước kia vẫn còn cày ruộng ở thôn quê. Từ nhỏ cô đã khinh thường cái gọi là sở thích "quý tộc" trong mắt giới thượng lưu, chỉ theo ông tập thổi sáo bầu.
Vì vậy, cô tràn đầy tự tin với kỹ năng thổi sáo bầu của mình, không ngờ lại bị viện trưởng bác bỏ nguyện vọng trên đơn đăng ký.
Nghĩ cũng phải, đường đường là cô chủ nhà họ Doãn, nếu sau này có dịp phải biểu diễn tài nghệ mà lại thổi sáo bầu trên sân khấu, trong mắt một số người điều đó sẽ bị coi là khiếm nhã.
Nhưng cô lại hoàn toàn không biết gì về đàn tỳ bà, gảy lên thì như "nhạc quỷ", hễ tới giờ học là y như rằng đầu sẽ đau như búa bổ.
Ban đầu, cô chỉ bám lấy Hứa Diên vì coi như quen biết.
Về sau mới phát hiện, Hứa Diên chơi đàn tỳ bà rất giỏi, tuy chưa bằng giáo viên nhưng cũng chẳng kém là bao.
Hỏi tới, cô chỉ điềm đạm đáp: "Trước kia có học qua một chút."
Những điều khác tuyệt nhiên không nhắc, cũng chẳng có ý khoe khoang.
Doãn Lệ thích Hứa Diên vô cùng.
Không chỉ bởi tính cách dịu dàng mà còn vì cô rất dễ nói chuyện, lại chịu khó chỉ dạy cho mình.
Tuy tính khí cô ấy không tốt, lại còn hay ồn ào, nhưng trong nhà đã yêu cầu phải lấy được bằng tốt nghiệp, cô cũng chẳng dám cãi lời.
Trong những tiết học tỳ bà khắc nghiệt như ma quỷ, Hứa Diên chính là cứu tinh của cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!