Sáng sớm, Hứa Diên bị tiếng gõ cửa của người hầu đánh thức.
Cô nhường giường cho Tạ Tư Chỉ, bản thân chỉ đắp một tấm chăn mỏng tựa vào ghế sofa chợp mắt một chút.
Khi tỉnh dậy, Tạ Tư Chỉ đã rời đi, cả tấm ga dính máu cũng được hắn mang theo.
Cửa sổ hé mở một khe, mùi máu trong phòng hầu như đã thoát ra ngoài.
Người hầu bên cạnh Tạ Doanh Triều đến gọi Hứa Diên.
"Cô Hứa, ông chủ mời cô đến chỗ ở của ngài."
Hứa Diên chỉnh lại trang phục của mình.
Vết đỏ do bị siết vẫn còn trên cổ, cô dùng một chiếc khăn lụa trắng quấn lại, rồi theo người hầu đi đến chỗ ở của Tạ Doanh Triều.
Trong trang viên có rất nhiều tòa nhà.
Chỗ ở của Tạ Doanh Triều là tòa rộng rãi và lộng lẫy nhất.
Khi Hứa Diên bước vào phòng ngủ, Tạ Doanh Triều đang mặc bộ đồ ngủ bằng lụa, ngồi trên ban công đọc báo.
Người hầu tất bật dọn dẹp phòng.
Dù đã thay ga giường nhưng Hứa Diên vẫn có thể ngửi thấy mùi hương thoang thoảng trong không khí. Mùi mồ hôi nhẹ, mùi máu và một chút mùi tanh, không khó hình dung chuyện gì đã xảy ra ở đây vào đêm qua.
Tạ Doanh Triều đặt tờ báo xuống: "Lại đây."
Hắn c** tr*n, ánh nắng vàng chiếu lên v*m ng*c vạm vỡ, làm nổi bật những đường cơ săn chắc.
Hứa Diên đi tới bên hắn. Hắn ôm cô vào lòng, để cô ngồi lên đùi mình.
Mặt Hứa Diên đỏ lên, gò má biến thành quả anh đào trong chốc lát.
Tạ Doanh Triều rất thích biểu cảm e thẹn tự nhiên của cô.
Hắn vuốt nhẹ chiếc khăn lụa quanh cổ cô nhưng không tháo ra.
Trong mắt hắn, chiếc khăn lụa như đuôi của con diều giấy. Khi bay trong gió, nhờ nó người ta mới nhận ra được sự bất lực, mỏng manh của cánh diều đó.
Hắn thích những cô gái mảnh mai. Nhất là những người mang chút vẻ lạnh lùng, yếu ớt như sắp vỡ.
Đêm qua đã trút bỏ rất nhiều cảm xúc, nhưng khi ôm Hứa Diên trong lòng, Tạ Doanh Triều vẫn cảm thấy môi lưỡi khô khốc.
Hắn hôn nhẹ lên chiếc cằm mịn màng của cô.
"Chuyến bay của ngài khởi hành lúc mấy giờ?"
"Ngài?"
"Tạ tiên sinh ..." Khí chất của người đàn ông quá áp đảo, Hứa Diên khó có thể trò chuyện một cách tự nhiên trước mặt hắn.
"Gọi tên anh đi." Môi Tạ Doanh Triều trượt dọc theo cằm cô, nhẹ nhàng chạm vào cổ cô qua lớp khăn lụa mỏng: "Anh đi máy bay riêng của Tạ gia, giờ khởi hành do anh quyết định. Anh có thể đi muộn một chút. Trước đó chúng ta vẫn có thể có một buổi sáng tuyệt vời."
Hứa Diên mở to đôi mắt trong sáng như hươu non, vừa bối rồi vừa sợ hãi.
Tạ Doanh Triều mỉm cười: "Không dọa em nữa."
Hắn buông Hứa Diên ra, ra hiệu cho người hầu bưng bữa sáng lên: "Ăn xong bữa sáng là anh đi luôn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!