Chương 9: Hiện hữu hướng về cái chết

Chủ Nhà gặp một cơn ác mộng.

Anh thấy mình bị trói vào một cái giường, hoặc một cái bàn phẫu thuật. Tuy có thể cảm nhận được cơ thể, nhưng anh không thể cử động được.

Ánh sáng xuất hiện, sương mù tan đi. Anh nhìn thấy vô số người vội vã đi qua giữa quầng sáng và bóng tối đan xen. Có những người cổ đại mặc áo choàng rộng, tay áo to; những chiến binh thời trung cổ phương Tây mặc áo giáp sắt; những người phụ nữ phương Đông đi guốc gỗ, hoặc những quý ông cầm gậy từ thời Victoria.

Ngoài ra, còn rất nhiều người khác với trang phục kì lạ, khuôn mặt xa lạ, huyết thống không rõ. Nó giống như một cuộn giấy phức tạp chồng chéo lên thế giới của anh, nhìn sang hướng nào cũng chỉ thấy vô cực. 

Sau khi nhận ra đó chỉ là một giấc mơ, anh lập tức tỉnh dậy. Chiếc đồng hồ trong phòng làm việc cho anh biết mình đã ngủ tám tiếng, nên rời giường thôi. 

Trong phòng Người Tái Sinh không có một âm thanh nào, dù là tiếng khóc nức nở hay tiếng la hét, nên anh đoán hiện tại chẳng có ai ở đó.

Anh thong thả rửa chén, đọc sách một lúc rồi chơi vài ván bóng bàn với bức tường. Đột nhiên, anh nghe thấy tiếng gõ cửa.

Không phải từ căn phòng trắng, mà là tiếng gõ cửa ngay bên ngoài phòng khách.

Chủ Nhà từ từ bước đến và mở cửa, mồm há hốc. Có hai người đang đứng ngoài – hai người đàn ông trưởng thành, mặc đồng phục khách sạn hơi bẩn.

Hai người này chắc chắn là Người Tái Sinh, bởi vì không có ai khác đến nơi đây, nhưng bọn họ không làm ầm ĩ trong phòng, cũng không quỳ gối bên ngoài cầu nguyện với Chúa hay bất cứ điều gì. Thay vào đó, bọn họ gõ cửa phòng anh như thể đang đến thăm nhà hàng xóm!

Một người lên tiếng trước: "Chào anh, tôi tên là Kế Duy, tôi là… Người đã chết một lần."

"Tôi biết…" Chủ Nhà ngơ ngác gật đầu.

"Chúng tôi ra khỏi căn phòng trắng rồi đi đến hành lang có nhiều cánh cửa… Sau đó, một cái cầu thang rơi xuống, thế là chúng tôi đi lên."

Một người khác cũng đưa tay về phía Chủ Nhà: "Tôi tên là Phương Viễn, đây là…" Hắn sờ tay vào túi theo thói quen: "À, tôi không mang theo danh thiếp."

"Không cần danh thiếp đâu." Chủ Nhà nói: "Cuộc đời cũ của cậu đã chấm dứt. Cậu chết rồi."

"Tôi hiểu rồi." Phương Viễn nhìn sang Kế Duy: "Ban nãy, cậu ấy đã nói với tôi về hiện tượng tái sinh và một số tin đồn có liên quan. Chúng tôi vốn định đợi anh ở phòng trắng, nhưng mãi mà anh không đến, nên chúng tôi quyết định ra ngoài tìm anh."

"Các cậu đã nghe về tôi?" Chủ Nhà ngạc nhiên.

Trong hương thơm của cà phê và trà, Kế Duy kể lại trải nghiệm tham dự buổi offline "hồi còn sống" của trang web nọ, và cả chuyện cậu gặp gỡ những Người Tái Sinh.

Chủ Nhà cố gắng nhớ lại nhưng chỉ nhớ mang máng phi hành gia với tiên cá, vì hai người họ đã cùng nắm tay nhau bước vào thế giới mới, để lại ấn tượng sâu sắc trong anh. Còn chàng trai có thai và cô gái bị giam cầm thì anh không nhớ, vì anh đã tiếp đón vô số những người phụ nữ trải qua bi kịch, cũng như những người đàn ông kì diệu có khả năng sinh sản.

"Lạ thật, lạ thật đấy." Chủ Nhà như đang tự nói với chính mình: "Trước đây chưa từng có chuyện thế này… Không – thời gian đâu có được sắp xếp theo trật tự tuyến tính; nói cách khác, thời gian ở nơi này thì đúng là một đường thẳng, nhưng ở chỗ mọi người thì không. Câu chuyện của mọi người không thể đi theo trật tự được, vì mỗi Người Tái Sinh đến từ một vũ trụ khác nhau… Giữa mọi người không nên có mối liên hệ nào, điểm giao nhau duy nhất chính là khe nứt không – thời gian này, nhưng lại được cùng một thế giới mới đón nhận, như thể mọi người vốn nên ở cùng một nơi, thế mà lại bị chia cắt ở kiếp trước…"

Nói đến đây, Chủ Nhà dường như đang chìm đắm trong suy nghĩ của chính mình. Anh dừng lại, im lặng ngồi xuống ghế sofa.

Kế Duy liếc nhìn Phương Viễn bên cạnh: "Còn anh ấy với tôi thì sao? Chúng tôi vốn không nên ở cùng một thế giới, giờ đã chết rồi nên có cơ hội đi đến những nơi khác nhau sao?"

"Có lẽ đúng như vậy." Phương Viễn nói: "Tôi thực sự cảm thấy mình không thuộc về thế giới đó. Ừm… Khó nói lắm, kiểu như những chuyện đã xảy ra trong quá khứ của tôi là câu chuyện của người khác vậy…"

Nghe hắn nói vậy, Chủ Nhà gật đầu: "Người Tái Sinh nào cũng thế – cảm giác tách biệt khỏi những trải nghiệm trong quá khứ."

Kế Duy cười nói: "Vậy ra anh Phương đây không còn xem tôi là con mồi nữa sao?"

"Tất nhiên là không rồi." Phương Viễn trả lời: "Trước khi chết, tôi đã nói hai chúng ta là bạn bè."

"Mối quan hệ giữa hai người trước đây thế nào?" Chủ Nhà ngước mặt lên.

"Nói chung là khá căng thẳng." Kế Duy xoa trán. Cậu nhớ mang máng rằng trước khi chết, mình đã bị kẻ giết người đã bắn vào đầu, nhưng bây giờ trên trán hay lưng cậu cũng không còn vết thương nào nữa.

Chủ Nhà đối với bọn họ tương tự những vị khách khác: anh cho hai người ở lại, được quyền tự do sử dụng mọi tiện nghi ở đây. Tuy nhiên, bản thân anh lại trở nên uể oải, không còn nhiều năng lượng để tán gẫu hay đặt câu hỏi như trước nữa.

Trong khi những Người Tái Sinh đang xem DVD và ngồi trên thang chọn sách đọc trên giá, Chủ Nhà quay trở lại phòng ngủ rồi lấy một cuốn album ảnh dày trong tủ ra.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!