Chương 8: Tiên tri

Khi Kế Duy tỉnh lại, trời đã tối đen.

Cậu đang bị còng tay ở trong một phòng khách sạn, nằm trên chiếc giường bốn chân thường gặp trong các bộ phim thần tượng.

Phương Viễn đứng dậy khỏi chiếc ghế cạnh giường, tiến lại gần với vẻ mặt vô cảm.

Trong thoáng chốc, Kế Duy cảm thấy Phương Viễn trông giống như một con robot. Hắn luôn tỏ ra bình tĩnh khi giải quyết mọi chuyện, biết cách thể hiện mình là một nhà đầu tư xuất sắc khi làm việc. Nhưng ở riêng tư, hắn dường như không có cảm xúc của một người bình thường.

Những tên tội phạm b**n th** thường không có khả năng giữ bình tĩnh, còn những người giàu có thuộc tầng lớp thượng lưu có "sở thích" đặc biệt lại không vô cảm đến thế.

Phương Viễn kì lạ quá.

Kế Duy quyết định ra đòn trước, dùng đôi tay bị còng đánh vào mặt hắn.

Hắn không giải thích hay đe dọa gì, nhưng lông mày hắn càng cau lại chặt hơn, với quyết tâm chế ngự Kế Duy.

Nói gì thì nói, cậu ấy cũng là trai tráng, dù bị còng tay nhưng vẫn có thể vùng vẫy rất lâu. Như con báo đốm lần đầu đi săn, như con linh dương điên cuồng bỏ chạy, bọn họ đuổi bắt nhau trong phòng khách sạn xa hoa.

Phương Viễn gọi cho vệ sĩ nhưng không ai đến, thế là hắn thấp giọng chửi một tiếng rồi gạt chân Kế Duy.

Cậu bị đè úp mặt xuống thảm, hai tay bị khóa chặt. Nếu Phương Viễn phát lực mạnh thì cánh tay cậu sẽ trật khớp, thậm chí là gãy xương.

"Thả tôi ra… Có tiếng gì thế?" Kế Duy giãy giụa.

Phương Viễn cũng nghe thấy tiếng động lạ nên ngước nhìn lên. Đột nhiên, một luồng ánh sáng mạnh bên ngoài cửa sổ hắt vào khiến hắn vô thức nghiêng đầu.

Kế Duy thừa cơ thoát thân, quay sang thì thấy có ánh sáng đỏ gần thái dương Phương Viễn.

Bên ngoài cửa sổ là một chiếc trực thăng lơ lửng, bay lên từ phía sau tòa nhà thấp hơn ở phía đối diện.

Có lẽ vì bản năng ưu tiên cứu người, Kế Duy hét lớn rồi đẩy Phương Viễn ra.

Những viên đạn xuyên qua kính, để lại những vết nứt như mạng nhện, xuyên thủng chiếc bàn đọc sách phía sau.

Sau khi ngã xuống, Phương Viễn phản ứng rất nhanh. hắn đưa tay về phía Kế Duy, thế mà cậu cũng vô thức nắm lấy.

Tiếng súng nổ đinh tai nhức óc hòa lẫn với tiếng kính vỡ. Đèn trong phòng tắt ngóm, những người trên trực thăng không thể tìm thấy mục tiêu.

Đám vệ sĩ của Phương Viễn ngoài hành lang đã biến mất. Hai người đàn ông cao to lạ mặt đang bước ra khỏi phòng chứa đồ ở cuối hành lang, trông như thể bọn họ vừa lẳng lặng giết vệ sĩ rồi giấu xác đi.

Trong lòng Kế Duy rối bời.

Cậu không hiểu tại sao mình lại bỏ trốn với Phương Viễn, có lẽ là vì tình hình quá nguy hiểm, hoặc có lẽ vì cho dù vô tội thì cậu không tránh khỏi cảnh bị giết để diệt khẩu…

Cậu không nhớ rõ Phương Viễn đã tóm lấy mình rồi thoát khỏi tên sát nhân như thế nào, sau đó vào thang máy ở giữa rồi trốn đi. Bọn họ đột nhập vào khu vực làm việc của nhân viên để trộm đi quần áo làm việc bẩn; sau đó, hai người trốn thoát thành công vào bếp qua ống thông gió. Cuối cùng, bọn họ rời đi nhờ ơn xe chở rác của khách sạn…

Đối với Kế Duy, chuyện này ảo ma đến mức vô thực.

Cậu chỉ nhớ ngực mình đau nhói, cổ họng có vị như rỉ sét, chạy nhanh đến nỗi mắt nổ đom đóm.

Khi dừng lại, ban mai đã thay thế ánh đèn của hàng ngàn ngôi nhà. Hai người ngồi dưới cây cầu bên cạnh bờ sông trong nắng, bên bờ kia là một nhóm người lớn tuổi đang chơi mạt chược.

Giờ đây, Phương Viễn không còn giống một nhà đầu tư hay cổ đông lớn có khối tài sản khổng lồ nữa. Mái tóc thường được chải chuốt cẩn thận của hắn giờ xõa xuống trước mắt, khuôn mặt bóng nhờn vì mồ hôi, trên người là bộ đồng phục bẩn mà nhân viên khách sạn thay ra nhưng chưa được giặt.

Tất nhiên, Kế Duy cũng chẳng khá hơn là bao, thậm chí còn mệt mỏi hơn cả Phương Viễn. Nói gì thì nói, cậu chưa bao giờ đến phòng gym, đúng chuẩn một con mọt sách trong mắt người khác. 

"Cậu có bị đập đầu không?" Phương Viễn hỏi.

"Hả?" Kế Duy bối rối nhìn hắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!