Chương 7: Tình huống rối ren

Sau thời gian phát biểu, những người tham gia được tuỳ ý trò chuyện.

Những người tin vào "khe nứt không – thời gian" thì thầm với người phát biểu, trong khi những người không tin thì sốt ruột rời khỏi quán cà phê. Còn Kế Duy vẫn ngồi một mình ở góc phòng, khuấy li đồ uống trước mặt.

Cậu không nghĩ đến "khe nứt không – thời gian", mà lo lắng về liệu mình có thể trở về tòa nhà phòng thí nghiệm một cách an toàn hay không.

Chuyến đi này đúng là lãng phí thời gian, lại có nguy cơ gặp phải Phương Viễn.

Nhân viên phục vụ quán cà phê lặng lẽ tiến tới, ngồi xuống trước mặt Kế Duy rồi hỏi cậu đang nghĩ gì.

Tuy Kế Duy không tin, nhưng cậu vẫn giữ vững lí trí khi thảo luận – đây là thái độ mặc định của cậu khi đứng trước những gì mình chưa biết.

"Có điều tôi không hiểu lắm." Kế Duy hỏi: "Thế giới trước kia của mọi người khác nhau, đúng không? Cả bốn người không ai giống ai."

"Ừ, chúng tôi đến từ những không – thời gian khác nhau, ngay cả nền văn minh cũng hơi khác." 

"Anh nói rằng kể từ khi đến "khe nứt không – thời gian" đó, ngôn ngữ đã trở nên đồng nhất, anh có thể giao tiếp với bất kì ai mà không cần học tiếng. Vậy ra đến cuộc đời mới cũng không còn rào cản ngôn ngữ nữa à?"

"Đúng vậy. Cảm giác này khó mà giải thích được."

"Anh có cảm thấy tôi đang nói tiếng mẹ đẻ của anh không?"

"Không." Nhân viên phục vụ nói: "Cái kiểu nó chẳng giống phiên dịch đâu, mà là thứ gì đó trong não tôi đã thay đổi. Tôi tự nhiên nghĩ và nói bằng ngôn ngữ hiện tại, nhưng không thể nhớ nổi ngôn ngữ của thế giới trước."

Kế Duy hỏi: "Nhưng anh lại nhớ chuyện gì đã xảy ra?"

"Bởi vì trải nghiệm ấy hằn quá sâu." Đối phương giải thích: "Ai có thể quên những bi kịch như thế? Chúng tôi nhớ được một vài chi tiết, nhưng nếu yêu cầu tôi nghĩ đến những bộ phim mình đã được xem ở cuộc đời trước, thì tôi không nhớ nổi. Tôi gần như đã gắn liền với thế giới này, còn những gì đã qua giống như câu chuyện của người khác vậy. Tôi có thể cảm nhận được niềm vui, cũng nhớ mang máng mấy thứ quan trọng, nhưng không cảm thấy sự đồng điệu nữa."

Nghe cậu ấy nói vậy, Kế Duy chợt nhớ ra một lí thuyết, rằng kí ức có thể được xoá bỏ hoặc tạo ra.

Trên thế giới, đã có nhiều người khẳng định mình đã trải qua những vụ bắt cóc kinh hoàng. Một số cho rằng chuyện này là do quái vật thời tiền sử gây ra, trong khi những người khác lại nghĩ đó là người ngoài hành tinh. Vì vậy, họ tìm đến phương pháp thôi miên để cố gắng nhớ lại toàn bộ trải nghiệm. Tuy nhiên, thôi miên càng làm sâu sắc thêm ám thị tâm lí, để ảo tưởng và hiểu lầm ban đầu bám rễ thành một kí ức với đầy đủ chi tiết.

Cuối cùng, bọn họ càng tin chắc rằng mình đã bị những sinh vật bí ẩn bắt cóc.

Để kiểm chứng lí thuyết này, một số nhà khoa học đã tiến hành thí nghiệm sử dụng thôi miên để truyền tải những trải nghiệm thời thơ ấu không có thật cho những tình nguyện viên. Kết quả của quá trình đó là các đối tượng gần như hoàn toàn tin mình đã trải qua sự việc như vậy.

Nếu hiện tượng tương tự xảy ra với bốn người này, thì danh tính của "người đàn ông tóc đen, mắt vàng, độ tuổi cuối hai mươi" đã rõ ràng – kiểu như anh ấy là một nhà thôi miên. Anh nhồi nhét những thông tin vô lí vào đầu óc người khác nhằm mục đích gì đó, khiến bọn họ tin chắc rằng chuyện đó đã thực sự xảy ra.

Thấy Kế Duy im lặng hồi lâu, nhân viên phục vụ hỏi cậu đang nghĩ gì. Cậu che giấu suy đoán thực sự của mình, chỉ nói: "Tôi đang nghĩ mọi người đến từ các thời đại khác nhau, nhỉ? Vậy là "du hành thời gian" sao?"

"Không phải thời gian." Nhân viên phục vụ mỉm cười: "Mà là vượt qua cả thời gian và không gian. Ban đầu, chúng tôi ở trong các vũ trụ bốn chiều khác nhau, nên các dòng thời gian không thể giống nhau. Không có thứ tự trước sau gì giữa quá khứ của tôi với quá khứ của ba người họ. Đến hiện tại, khi cả bốn người cùng có mặt ở một thế giới, chúng tôi mới dùng "thời gian" để đo lường hành vi của mình." 

Nhân viên phục vụ quán cà phê hiện tại – người đàn ông có thể sinh con trước kia – đang nghiêm túc nói về "các vũ trụ bốn chiều khác nhau"… Kế Duy càng tin chắc rằng những người này hẳn đã bị ai đó nhồi nhét nhiều học thuyết khác nhau.

Bọn họ nói mình đã học được rất nhiều kiến ​​thức phức tạp, kì diệu ở nơi "người đàn ông tóc đen, mắt vàng, độ tuổi cuối hai mươi" sinh sống.

"Như thế, tại sao lại là các anh?" Kế Duy lại hỏi: "Bốn người các anh có điểm gì chung? Tại sao lại là các anh mà không phải là những người khác?"

Nhân viên phục vụ lắc đầu: "Hẳn là lúc nãy anh không để ý, chúng tôi đã nói không chỉ có bốn người đi qua khe nứt không – thời gian. Người đàn ông tóc đen mắt vàng kia đã đón tiếp vô số Người Tái Sinh, số lượng nhiều đến nỗi anh ấy không nhớ hết. Bốn người chúng tôi chỉ trùng hợp đi tới cùng một thế giới mới thôi. Tôi nghĩ ở những không – thời gian khác, nơi chúng tôi không thể chạm tới, chắc chắn cũng có người đi tìm "đồng minh", điều tra nguyên nhân."

"Anh muốn điều tra nguyên nhân sao?" 

"Ừ, Tất nhiên, không phải dành cả đời làm như thế, mà chỉ là một mục tiêu nhỏ trong cuộc sống hằng ngày thôi." 

"Để khám phá bản thân, để tìm ra con người thật của mình?"

"Không, tôi thích thế giới hiện tại, tôi biết mình là ai, nên mục đích không phải là khám phá bản thân, mà là tìm ra "Chủ Nhà" là ai."

"Chủ Nhà?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!