Chủ Nhà không thích kết bạn với những vị khách.
Những Người Tái Sinh không thuộc về khe nứt không – thời gian, đến cuối cùng bọn họ cũng sẽ rời đi. Nhiều người từng hỏi anh rằng: Anh luôn sống một mình sao? Nghe vô lí quá. Ba mẹ anh thì sao? Anh không có anh chị em gì à? Anh có bao giờ nghĩ đến việc tìm bạn đời chưa? Hay là tôi ở lại với anh?
Tuy nhiên, người đặt ra những câu hỏi cũng đi, bởi lẽ nó nằm ngoài tầm kiểm soát của cô ấy. Khi được thế giới mới gọi tên, Người Tái Sinh rất khó có thể cưỡng lại sức hút này.
Cho dù có kiên trì, cố gắng hết sức để ở lại, thì cũng chỉ được ngày một ngày hai, đến một thời gian sau, bọn họ vẫn sẽ đi. Như trong giấc mơ của Hải Phong, cậu ấy mở một cánh cửa. Đến một ngày nào đó, trong cơn mơ, cậu sẽ thực sự bước vào đó.
Chủ Nhà không cảm thấy ngán ngẩm, vì nơi đây luôn xuất hiện những Người Tái Sinh. Anh không nhớ có bao nhiêu người đã đi đến nơi đây.
Khuôn mặt, giọng nói và số phận của những con người này… Giống như những trang sách chứa đầy những câu chuyện hoá thành những bông tuyết, rơi xuống đất, chất đống dưới chân anh. Chúng che khuất tầm nhìn, cuối cùng tan chảy, cứ một vòng luẩn quẩn như thế.
Anh chăm chú lắng nghe những câu chuyện, tận tình đưa ra phương hướng, như thể nhà tâm lí học với người bệnh. Mặc dù anh bỏ công bỏ sức, nhưng ấy chẳng phải vì tình bạn. Anh không kết bạn với những vị khách.
Nghĩ đến đây, một giọng nói trong lòng nhắc nhở anh: Mày chưa từng thấy một "nhà tâm lí học" nào cả, mày chỉ biết bọn họ là ai thôi.
Trong suốt thời gian dài như vậy, Chủ Nhà đã từng thắc mắc mình là ai. Anh cũng đã suy nghĩ về những câu hỏi mà Parral và Hải Phong đặt ra.
Nhưng anh không thể có được câu trả lời. Khác với sự hiểu biết kiến thức bên ngoài, anh gần như không hiểu rõ bản thân.
–
"Liệu chúng tôi có nhớ những gì đã xảy ra ở đây sau khi rời đi không?" Parral hỏi trước khi mở cửa.
Chủ Nhà nhẹ nhàng lắc đầu: "Tôi không thể trả lời vì tôi không biết."
Hải Phong đứng bên cạnh Parral nhìn về phía cửa, hít một hơi thật sâu: "Tôi sẽ cố gắng nhớ, bởi vì tôi không muốn quên cách đi đứng trên đất liền."
"Tôi cũng không muốn quên mình đã gặp được cậu." Parral mỉm cười với đối phương.
Trước đây chưa từng có trường hợp hai Người Tái Sinh cùng bước qua một cánh cửa.
Nhìn bóng lưng bọn họ quay đi và cánh cửa dần tự đóng lại, Chủ Nhà lắc đầu, bước về phía Phòng Tái Sinh màu trắng.
Hiện tại, nơi đây rất yên tĩnh, không có ai đến cả.
Đây chính là nỗi sợ hãi bấy lâu của Chủ Nhà: Có chăng là cách đây rất lâu, chính mình cũng đã chết, sau đó xuất hiện ở đây? Mình đến từ đâu? Thế giới trong kí ức của mình là gì?
Nếu như vậy, ai là người đã trấn an và chỉ hướng cho mình? Ai đã quyết định giữ mình lại đây?
Anh không thể nhớ, cũng không có cách nào để tìm hiểu.
–
Trong lúc đang tìm kiếm thông tin luận văn, Kế Duy bắt gặp một trang web có tên "Nam tóc đen, mắt vàng, độ tuổi cuối hai mươi".
Kế Duy là sinh viên cao học ngành Lí sinh học, đang thực hiện thí nghiệm liên quan đến miễn dịch di truyền. Đây là lĩnh vực cậu chưa hiểu rõ, cần phải tra cứu thêm thông tin. Tuy nhiên, trang web cậu tình cờ mở ra lại không phải là một trang web học thuật.
Ban đầu, Kế Duy nghĩ rằng đây là một trang web riêng dành cho những người có sở thích đặc biệt, nghĩa là gu của những thành viên là những người đàn ông tóc đen, mắt vàng, độ tuổi cuối hai mươi… Đến khi nhấp vào, cậu mới nhận ra điều này không đúng. Những bình luận trên trang web có phần hơi điên rồ, cậu đọc qua mà chẳng thể hiểu nổi.
Theo lời bọn họ, có vẻ như ai cũng đang theo đuổi một bóng ma nào đó.
Bóng ma ấy là là một người đàn ông từ hai mươi lăm đến ba mươi, mái tóc đen, đôi mắt vàng. Trên trang web còn để mấy bức chân dung trông hơi giống vẽ nghi phạm để giải quyết các vụ án, nhưng tất cả đều vẽ cùng một người.
Bài viết trên trang web mô tả người nọ như sau: Mái tóc đen ngắn, đôi mắt màu nâu vàng trong điều kiện ánh sáng bình thường, gương mặt nét nào ra nét đó, không có khuyết điểm. Người này thường mặc áo sơ mi với quần dài giản dị. Vì không gian của anh ấy tự động tương thích với ngôn ngữ nên không thể xác định được giọng nói hoặc tiếng mẹ đẻ.
Tự động tương thích với ngôn ngữ là sao? Kế Duy tìm kiếm khắp trang web, nhiều lần đọc được mô tả khó hiểu này.
Vì tò mò, cậu bắt đầu thường xuyên truy cập trang web này, mặc dù nội dung của nó chẳng liên quan gì đến luận văn của cậu, mà cậu cũng không có hứng thú với "nam tóc đen, mắt vàng, độ tuổi cuối hai mươi".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!