Chương 5: Một không - thời gian nhất định.

Không lâu sau, Hải Phong qua đời.

Mấy tuần trước khi chết, cậu nghe bọn chúng nói về cách bắt được nhiều tiên cá hơn, về cấu trúc bên trong cơ thể cậu, về cách chiếc đuôi cá của cậu biến mất…

Các nhà nghiên cứu biết nhân viên cứu hộ không nói dối. Thông qua một loạt các cuộc kiểm tra, bọn chúng phát hiện ra rằng cấu trúc bên trong Hải Phong khác hẳn với những loài trong sách vở.

Mấy ngày trước khi chết, cậu la hét trong phòng thí nghiệm. Mọi người không cố ý giết cậu, nhưng do chấn thương và căng thẳng do nhiều thí nghiệm gây ra, cậu chết dần chết mòn.

Mấy tiếng trước khi chết, cậu nhớ lại lời dạy của tổ tiên, rằng tuyền tiên không được khao khát đất liền, quay lưng lại với đại dương; những ai vi phạm lệnh cấm sẽ biến thành bọt biển.

Hải Phong không biết ở những thế giới khác cũng có câu chuyện tương tự. Thế nhưng, cô gái biến thành bọt biển vì đã hi sinh cho tình yêu, khác với cậu – tiên cá đã chết vì bị phản bội.

Những giây phút trước khi chết, Hải Phong không thể nghĩ được điều gì nữa.

Trong tâm trí cậu chỉ có nỗi sợ hãi và đau đớn, mãi cho đến khi bóng tối hoàn toàn nuốt chửng cậu.

Kể hết chuyện, Hải Phong vừa được tái sinh cuộn người lại, oà lên khóc. 

Những người khóc lóc thảm thiết trông không đẹp, cũng không đáng yêu như trong phim ảnh. Giọng cậu khản đặc, gương mặt nhăn nhúm khiến những người ngồi đó chẳng biết làm sao. 

Trong truyền thuyết, nước mắt tuyền tiên sẽ biến thành ngọc trai, nhưng Hải Phong làm gì có năng lực ấy. 

Chủ Nhà và Parral nhìn nhau, thay cho lời thúc giục đối phương đi an ủi người ta. Cuối cùng, Parral – người ngồi gần hơn, đưa tay vỗ nhẹ vào lưng tiên cá, để cậu ấy dựa vào vòng tay mình.

Sau khi đón chào hai người (tạm gọi là người), cuộc sống của Chủ Nhà trở nên hơi khó khăn.

Parral đến từ một thế giới công nghệ tiên tiến, nên cậu ta luôn đi theo chủ nhà để đặt câu hỏi, cố gắng tìm ra khe nứt không – thời gian này là gì, nhưng Chủ Nhà không thể giải thích được, bởi vì chính anh cũng chẳng biết. 

Chủ Nhà nghĩ đến một số người mà mình đã từng tiếp đón trước đó: nam phi bị hoàng đế giết, cô gái xinh đẹp ôm trang sức nhảy xuống sông, siêu anh hùng bị tổ chức phản diện phục kích g**t ch*t khi đang thay quần áo, v.v. Bọn họ không quan tâm đến nguồn gốc của khe nứt này, vì đối với bọn họ, nơi này là "xứ sở thần tiên", "thiên đường", "chồn bồng lai tiên cảnh", "địa ngục", "cảnh giới" gì gì đó.

Tóm lại, bọn họ hiểu nó như một lẽ thường tình thôi. 

Parral thì khác. Cậu ấy rất tò mò, tính kiên nhẫn lại cao. Là một cựu Nhà Khai Phá, cậu có thừa tính nhẫn nại. 

Cậu học tập và quan sát mỗi ngày. Như một sinh viên đại học bận rộn viết luận văn, cậu luôn cố gắng hết sức để khám phá tất cả các sách vở, tranh ảnh, video ẩn giấu trong phòng khách của Chủ Nhà, lại thường xuyên mời anh thảo luận với cậu. 

Hải Phong thì tập đi ngoài hành lang mỗi ngày. Sau khi tập đi, cậu ấy bắt đầu chạy bộ, nhảy dây. Nếu ném cho cậu ấy một quả bóng rổ, cậu ấy sẽ bắt đầu học cách rê bóng… Những tuyền tiên có khả năng học tập rất mạnh; chỉ mấy ngày sau, cậu đã học được cách nhào lộn.

Sống trong môi trường thoải mái, an toàn, cậu ấy càng thân thiết với Parral và Chủ Nhà. Hình như cậu là người mắc hội chứng khao khát da thịt, rất thích ôm người khác. Ban nãy, cậu bắt chước video, hoàn thành một loạt các động tác thể dục dụng cụ một cách đẹp mắt. Cậu nhảy lên không trung, nhanh nhẹn như một con cá bơi trong nước, sau đó phấn khích nhảy xuống khỏi tủ quần áo của Chủ Nhà và ôm Parral từ phía sau.

Paral đang đọc sách, nhưng cậu không hề bận tâm đến việc bị làm phiền. Cậu kéo Hải Phong lại, chỉ vào một đoạn trong sách, thảo luận một lúc rồi vui vẻ cười nói.

Chủ Nhà chưa bao giờ thoát khỏi khe nứt không – thời gian, nhưng anh đã gặp rất nhiều người.

Anh có thể thấy có gì đó ấm áp, ngọt ngào xuất hiện giữa hai người bọn họ.

Thông thường, thời gian Người Tái Sinh lại ở khe nứt này là từ ba ngày đến ba tháng. Trong thời gian này, bọn họ sẽ điều chỉnh trạng thái của mình, dần dần phát triển khát vọng về thế giới mới, được các thế lực vô hình dẫn dắt để tìm ra cánh cửa phù hợp với mình.

Parral và Hải Phong rất đặc biệt. Đầu tiên, thời gian bọn họ đến đây rất gần nhau. Thứ hai, theo tính toán của đồng hồ điện tử với lịch, bọn họ đã ở lại khe nứt được năm tháng.

Chủ Nhà nói thế này: "Năm tháng là thi tốt nghiệp được rồi, chưa có ai thuê nhà lâu đến vậy luôn đó." 

Không cần phải trải qua bất cứ một kì thi nào, hai học sinh giỏi này đã tự mình tiếp thu được rất nhiều kiến ​​thức mới. Hiện tại, bọn họ đã rất khác so với năm tháng trước.

Năm tháng trước, cuộc trò chuyện của hai người diễn ra như thế này:

"Cậu tên là Hải Phong nhỉ? Tôi cũng biết một người tên Hải Phong, nhưng thằng đấy không phải con người… Thật trùng hợp, cậu cũng không phải con người."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!