Chương 3: Nhà thám hiểm vô danh

Nhà Khai Phá sơn vàng hạ cánh trên tiểu hành tinh R-442-M. Nó gập cánh lại, thả ra một con robot siêu nhỏ để thăm dò thành phần của không khí.

"Nhà Khai Phá" vừa là tên phi thuyền, vừa là tên của một lực lượng đặc biệt. Trong cuộc chiến tranh ba trăm năm trước, loài người đã mất đi hành tinh quê hương và hầu hết các hành tinh mà bọn họ di cư đến. Sau đó, những người tử vì đạo giành được chiến thắng trong cục diện hiểm nguy, đảo ngược tình thế. Thông qua những cuộc đối đầu, đàm phán liên tục, con người dần giành lại thế giới của mình.

Lúc bấy giờ, hòa bình đã trở lại trên vùng đất, con người bắt đầu tìm kiếm những chiếc phi thuyền thoát hiểm do tổ tiên mình phóng ra.

Những khoang thuyền ấy chứa đựng tinh hoa công nghệ, văn hóa quý giá không bị chiến tranh phá hủy, cũng như linh hồn của những anh hùng đã tình nguyện hi sinh mạng sống.

Đội chịu trách nhiệm tìm kiếm được gọi là "Nhà Khai Phá". Mấy thập kỉ qua, bọn họ vẫn bền bỉ tìm kiếm bằng cách cử những người giàu kinh nghiệm đi điều tra những nơi phát đến tín hiệu.

Robot siêu nhỏ gửi lại kết quả thăm dò, cho thấy không khí ở đó thích hợp để sinh tồn. Cửa phi thuyền mở ra, hai người lính bước xuống.

Người cao khoảng một mét tám là Parral. Cậu ấy cao to, với mái tóc vàng ngắn và gương mặt búng ra sữa, chỉ mới ngoài hai mươi. 

Người còn lại cao phải đến hai mét là Hải Phong, đến từ hành tinh Sierras.

Người Sierras có nước da đỏ quạch, thân hình cường tráng với cái đuôi dài. Nghe nói Hải Phong trông yếu hơn những người Sierras khác, nhưng nếu so với người bình thường, hắn ta vẫn lực lưỡng như núi.

Cuộc chiến trước đây chính là giữa con người với người Sierras. Ba trăm năm đã trôi qua, hiện tại, hai bên đã kí nhiều hiệp ước hữu nghị để kiểm tra, cân bằng lẫn nhau, từ đó không còn xung đột vũ trang nữa.

Sự tương tác giữa hai chủng tộc ngày càng diễn ra thường xuyên hơn. Parral gặp Hải Phong tại căn cứ không gian của con người. Hắn từng là phóng viên của hành tinh Sierras, nhưng bây giờ đang mắc kẹt tại nơi đây.

"Nếu thứ em muốn tìm thực sự ở đây, thì bước tiếp theo chúng ta phải làm gì?" Hải Phong hỏi.

"Tất nhiên là quay lại rồi." Parral bước về phía trước, cầm một thiết bị đầu cuối cá nhân. Phi thuyền Nhà Khai Phá của cậu ấy phát hiện ra một tín hiệu gần đó.

Hải Phong gật đầu: "Nếu thực sự tìm được "Sao Mai", có khi lại được trao huân chương."

Sao Mai chính là thứ nằm trong phi thuyền thoát hiểm cách đây ba trăm năm. Mọi người đặt cho nó cái tên này nhằm so sánh nó với những ngôi sao trên bầu trời sáng sớm. 

"Có khi. Có khi… Người ta không xem mình là tội đồ nữa." Parral nói.

"Không tấn công chúng ta, không dùng những từ ngữ cay độc như thế để nói về chúng ta." Hải Phong tiến lại gần hơn, vòng cánh tay mạnh mẽ của mình quanh cổ Parral.

Parral quay sang hôn lên cằm đối phương.

Bọn họ là một cặp. Tình yêu đồng giới không còn là rào cản đối với con người, nhưng mối quan hệ của họ vẫn gây sốc, bởi lẽ hai người thuộc hai giống loài khác nhau. 

Hơn nữa, ba trăm năm trước, người Sierras đã phát động cuộc chiến tranh chống lại loài người.

Mối quan hệ giữa Parral và Hải Phong bị vạch trần, trở thành một vụ bê bối trong quân đội Nhà Khai Phá. Không ai chúc phúc cho họ, một số những người phản đối cực đoan thậm chí còn dọa giết họ.

Vì vậy, hai người đã tình nguyện thực hiện các nhiệm vụ tìm kiếm lưu động, lái những máy bay nhỏ cách xa căn cứ, cách xa căn nhà của chính mình

Không khí trên tiểu hành tinh R-442

-M thích hợp cho con người thở, nhưng lại có sự chênh lệch khá lớn giữa nhiệt độ ngày và đêm. Nhiệt độ dễ chịu vào ban đêm, nhưng vô cùng nóng vào ban ngày.

Parral và Hải Phong tính toán thời gian ban ngày, sau đó đi sâu hơn vào hang động nơi phát ra tín hiệu.

Do thiếu kinh nghiệm thám hiểm hang động nên cuộc hành trình của hai người rất khó khăn. Parral khá cao so với người bình thường nên thường xuyên va chạm, cộng thêm Hải Phong với chiều cao quá khổ. May mắn thay, các thiết bị đầu cuối cá nhân có thể lập bản đồ các tuyến đường đã đi qua, tránh đi đường vòng, tiết kiệm thời gian di chuyển.

Hai tiếng trước bình minh, bọn họ cuối cùng cũng tìm thấy cửa.

Sao Mai bị đất đá bao phủ, chỉ để lộ một cánh cửa nhỏ, giống như một viên ngọc ẩn trong con trai.

Hai người họ reo lên vì phấn khích, ôm hôn nhau, thậm chí còn hôn cả lớp kim loại bẩn bên ngoài phi thuyền thoát hiểm nhỏ. Khi đã bình tĩnh lại, bọn họ dùng dung dịch để mở cửa khoang thuyền. Parral bước vào, cẩn thận kéo vật chứa quan trọng nhất ra.

Tàu thoát hiểm đã hết điện nhưng vật chứa này vẫn hoạt động. Nghe nói nó cũng sắp hết tuổi thọ rồi, nếu trong vòng vài thập kỉ mà không tìm ra thì có thể sẽ chẳng bao giờ tìm thấy nữa. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!