Chương 2: Ngfay cuối cùng chính thức.

"Đừng sợ. Tôi không phải người xấu. Cậu tên gì?"

"Ưu Tễ…"

"UG? Tên đầy đủ thì sao? Quên đi, trên đời này, ai cũng có nỗi khổ riêng; tôi cứ gọi cậu là UG thôi. Tôi tên Kiwi, cách phát âm giống tên một loài chim." 

Phiên âm tên Ưu Tễ là "Youji" (), đọc giống UG trong tiếng Anh.

"Chào… Chào anh. Anh có thể giúp tôi được không? Tôi chẳng có nơi nào để đi cả."

"Cậu có phải dân tị nạn không?

"Hả?"

"Chắc là vậy rồi. Cậu đến trường đại học với tôi đi. Lát nữa tôi có lớp, cậu cứ đợi tôi ở văn phòng. Sau đó, tôi sẽ hỗ trợ cậu liên lạc với chính phủ để tìm người thân."

Khe nứt không có đồng hồ, nên Ưu Tễ cũng không biết mình đã sống ở đó được bao lâu.

Cậu cắt mái tóc dài ngang lưng vì nó quá bất tiện. Hơn nữa, ở nơi đây, có ai thưởng thức mái tóc này nữa đâu. 

Cậu thường đọc sách, thỉnh thoảng viết một vài đoạn văn bằng nét bút đẹp đẽ, đều đặn. Thậm chí, cậu còn học cách chơi game console với Chủ Nhà; bọn họ đã đứng ngay trước TV, chơi tennis với nhau.

Mãi đến một ngày nọ, cậu đưa ra quyết định của mình.

Ưu Tễ muốn đi đến một nơi kia. Cậu không biết nó ở đâu, tên nó là gì, nhưng cậu có thể cảm nhận được một giọng nói mạnh mẽ, rõ ràng đang gọi cậu từ đâu đó. Nơi ấy chính là cuộc sống mà cậu nên hướng tới.

Cậu chọn một cánh cửa rồi bước vào, đi đến thế giới vô định, nơi chiến tranh và bão tố hoành hành.

Cậu tưởng mình đã trở nên mạnh mẽ hơn rất nhiều, không còn nhẫn nhục như trước. Thế nhưng, ngay khi đặt chân lên vùng đất lạ, cậu vẫn sợ hãi đến mức run lẩy bẩy.

Những tòa nhà khổng lồ tỏa ánh kim loại, mặt đất bị bao phủ bởi sự tàn phá, có tiếng gào thét yếu ớt của máy móc trong màn sương mù dày đặc, tiếng điện tử lan truyền giữa những công trình kiến ​​​​trúc có hình dạng kì lạ… Người ta không thể tưởng tượng được những gì mình chưa từng thấy. Đối với Ưu Tễ, thế giới này đã vượt qua nhận thức của cậu.

Sau đó, cậu gặp ngài Kiwi. Anh là giảng viên của một trường đại học. Trong tay anh hiện đang có rất nhiều dự án nghiên cứu, nên anh ấy bận tối mặt tối mũi.

Khi xác nhận rằng UG thực sự không còn nơi nào để đi, Kiwi đã tạm thời để cậu ở nhà mình.

Ban đầu chỉ là ở tạm, nhưng cuối cùng lại trở thành ở lâu dài.

Ở bên cạnh Kiwi, UG không chỉ dần dần hiểu được lẽ thường tình của thế giới, mà còn biết được một điều đáng sợ hơn: thế giới này đang trải qua chiến tranh, mỗi phút trôi qua đều có rất nhiều người chết.

Ma quỷ trong vũ trụ há miệng, gặm nhấm quê hương của bọn họ từng chút một.

Ừ, vũ trụ. Những gì đang xảy ra ở đây không phải là tranh chấp giữa các quốc gia, mà là một ngọn lửa quét qua toàn bộ hành tinh.

UG cần học hỏi nhiều, tự làm việc để nuôi sống chính mình. Tất nhiên, Kiwi hoàn toàn có khả năng nuôi cậu, nhưng cậu không muốn như thế. Cậu không mong bản thân lại trở thành con người như trước.

UG trở nên bận rộn, hiếm khi có cơ hội để chiêm nghiệm quá khứ.

Khi vô thức nghĩ về quá khứ và hiện tại, cậu đã ở bên cạnh ngài Kiwi suốt năm năm.

Đêm đó, UG. đang lau bồn tắm. Tóc cậu bây giờ chỉ dài đến ngang vai, được buộc thành một chùm nhỏ sau đầu. Cậu mặc quần đùi làm bằng vải thoáng khí nhân tạo, đi chân trần, để ngực trần.

Hoàn thành công việc, cậu đứng thẳng dậy rồi nhìn vào gương. Trong gương là một người đàn ông trên dưới ba mươi, không còn xanh xao, yếu ớt, u sầu như trước. Tạng người cậu vẫn thiên gầy, nhưng có những đường cơ rõ ràng; ở bụng dưới còn một vết sẹo do mổ ruột thừa để lại.

UG chợt cười lớn. Cậu khó có thể nhớ mình ngày xưa trông như thế nào. Người trong gương bây giờ chính là cậu. Đây chính cuộc sống khiến cậu cảm thấy mãn nguyện.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!