Chương 14: Thế giới này.

Sau sinh nhật thứ hai mươi sáu, Phương Viễn qua đời, cuộc đời Phương Đông đã mất đi ánh sáng.

Nguyên nhân tử vong là do suy đa tạng và nhịp tim nhanh bất thường. Mọi người cho rằng đó áp lực công việc quá lớn, sức khỏe yếu kéo dài… Sự việc thậm chí còn được đưa tin trên báo, mặc dù chỉ là một mẩu tin nhỏ thôi.

Mặc dù không có quan hệ huyết thống, gia đình Phương Đông vẫn lên kế hoạch tổ chức tang lễ như thể hắn là thành viên trong gia đình. Phương Đông vẫn đang chờ, chờ cơ thể tái nhợt và lạnh ngắt kia cử động lần nữa. Anh không nói với ba mẹ rằng Phương Viễn đã lên kế hoạch cho đám tang của mình từ nhiều năm trước, muốn để lại cho gia đình càng nhiều càng tốt.

Khi mùa xuân qua đi và mùa thu tới, cái chết từng khiến con người buồn bã, hối tiếc đã bị thời gian bỏ lại phía sau.

Phương Đông mang về nhà toàn bộ sổ sách với đồ dùng cá nhân mà Phương Viễn để lại ở công ty. Phòng của anh giờ giống như một nhà kho chứa đồ của hai người, bừa bộn đến mức không có chỗ để bước chân.

Đến tuổi ba mươi, Phương Đông hạ quyết tâm, bắt đầu viết vào một cuốn sổ tay dày.

Anh muốn viết một câu chuyện về cuộc đời của Phương Viễn.

Nhiều câu chuyện có thật – chúng là sự kiện có thật trong các vũ trụ bốn chiều khác, nhưng ở đây, chúng lại được xem là văn học hư cấu… Nếu đúng là như thế, liệu Phương Viễn có thể đang sống trong một vũ trụ nào đó mà anh không thể tiếp cận được không?

Cho dù cuộc sống của hắn có thay đổi thì linh hồn hắn vẫn là Phương Viễn. Hắn không cần mang theo bộ đếm ngược bẩm sinh, mà phải là một Phương Viễn hoàn thiện, tự tin và hạnh phúc, một Phương Viễn tốt hơn bất kì ai khác.

Cho dù có đang lừa dối chính mình, anh vẫn muốn mang đến cho hắn cuộc đời hoàn hảo nhất.

Phương Đông không gõ trên máy tính vì cảm thấy các thiết bị điện tử có nhiều vấn đề, còn viết trên giấy sẽ an toàn hơn. Ngay cả giấy cổ cũng có thể được bảo quản lâu như vậy… Anh viết trên một cuốn sổ tay dày, cứ viết hết một cuốn thì lại đổi sang cuốn khác. 

Tuy nhiên, anh không hiểu rõ Phương Viễn, cũng không phải một cây bút giỏi. Có nhiều thứ anh viết không hay, diễn đạt không tốt. 

Phương Đông viết về cuộc sống ổn định nhất, sung túc nhất – dành cho Phương Viễn trong tác phẩm của mình tất cả những điều tốt đẹp nhất. Tiền bạc, quyền lực, may mắn, tình yêu, sự ngưỡng mộ, sự phục tùng của người khác… Đồng thời, anh cũng thường xuyên phải dừng lại và suy nghĩ xem Phương Viễn là người như thế nào.

Phương Viễn nghiêm túc, không thích đùa giỡn, nhưng vẫn có chút đam mê với sự nghiệp và cuộc sống… Phương Viễn sẽ đưa ra lựa chọn nào trong hoàn cảnh như thế này? Cuộc sống lí tưởng của hắn là gì? Người ta phải thông minh đến mức nào mới có thể giống được một Phương Viễn thực sự?

Anh không thể viết được, còn khuya anh mới có thể viết được những gì mình muốn.

Đã có vô số lần anh ngồi một mình trước ngọn đèn và nhìn những dòng chữ trên tờ giấy trong tay mình phai dần. Đây sao có thể là sự thật. Anh nghĩ. Làm sao mình có thể tạo ra một Phương Viễn khác ở một không – thời gian khác được?

Cũng trong những năm này, anh đã nhận được nhiều đợt tham vấn tâm lí, thậm chí là can thiệp bằng thuốc. Người thân và bạn bè của anh đều biết tình trạng anh không bình thường, nhưng miễn là anh có thể tiếp tục viết, anh sẵn sàng đồng ý với mọi phương pháp điều trị.

Cho đến một ngày… Khi anh khoảng bốn mươi tuổi, trong lúc xem lại một phần mình đã viết trước đó, mắt anh mở to vì sốc.

Anh đã nhìn thấy những cốt truyện mình chưa từng thấy trước đây, và cả những nhân vật mình chưa từng viết trước đây. Có thứ gì đó đang mất kiểm soát, dần dần phát triển theo chiều hướng riêng.

Nỗi sợ hãi và sự sung sướng ập đến cùng một lúc, Phương Đông loạng choạng quay lại bàn, cầm lấy cây bút.

Tình trạng của Phương Đông ngày càng trầm trọng. Anh ở trong nhà, thường lên cơn lú lẫn, thường lẩm bẩm những từ mà không ai hiểu được.

Tính khí thất thường, anh hay khó chịu phàn nàn về một cái tên nào đó, hoặc về lí do tại sao một sự việc nào đó lại diễn ra theo cách như vậy. Anh sẽ run rẩy vì sợ, cười ngặt nghẽo hoặc khóc đến khản cổ vì cuốn sổ tay của mình.

Khi bác sĩ cố gắng giao tiếp, anh giải thích: "Tôi không viết tiểu thuyết, nhưng tôi cũng không phải là người sáng tạo. Tôi chỉ đang cảm nhận cuộc sống mới của em ấy thôi. Đáng tiếc thay, tôi còn nhiều thiếu sót. Tôi không thể tái tạo em ấy… Người đó trông giống em, nhưng không phải là em, như thể linh hồn em bị mất đi vài mảnh…"

Phương Đông ở độ tuổi trung niên được đưa vào bệnh viện để điều trị. Anh không thể mang theo cuốn sổ tay cũ, thế nên cứ tiếp tục viết trong phòng bệnh bằng giấy note và một cuốn sổ tay mới.

Khi bước vào tuổi năm mươi, trạng thái tinh thần của anh đã được cải thiện rất nhiều. Anh là một bệnh nhân tốt nên bệnh viện không cần phải lo lắng quá nhiều. Không lâu sau đó, anh được xuất viện, sống thêm mấy năm nữa trong tình trạng tương đối khỏe mạnh.

Lần tiếp theo anh phải nằm viện lâu là vì ba mẹ đã già yếu. Bọn họ lần lượt ngã bệnh vì nhiều căn bệnh cấp tính và mãn tính khác nhau.

Đêm cuối cùng anh nằm bên giường mẹ, mẹ yếu ớt kể với anh về lần mẹ gặp Phương Viễn trong cơn mưa.

Mẹ vẫn còn nhớ đứa con kia, tính cách tuy lạnh lùng nhưng lại rất tốt bụng. Mẹ nghĩ thằng nhóc ấy chưa bao giờ hòa nhập với gia đình, nhưng lại thực sự rất thương mọi người.

Lúc này, Phương Đông chợt hiểu ra. Trong câu chuyện anh đã "thấy", quả thực có một số mảnh linh hồn của Phương Viễn đã mất đi.

Những mảnh vỡ ấy chính là bọn họ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!