Hồi còn là một thiếu niên, tôi không tin vào mấy từ "định mệnh" hay "duyên số". Tôi nghĩ chúng là những thứ trong tiểu thuyết lãng mạn.
Sau đó, tôi dần dần tin.
Điều tôi tin không phải là ma quỷ hay Thượng Đế, mà là trong toàn bộ thế giới vật chất, có một số yếu tố sẽ vô tình chi phối quỹ đạo cuộc đời của chúng ta.
Giống như một số hiện tượng tự nhiên, phản ứng hóa học hoặc công thức toán học, chúng không phải là ngẫu nhiên, mà có nguyên nhân, kết quả và định lí.
Mối quan hệ của tôi với Phương Viễn là như vậy.
Tôi đã dành hơn hai mươi năm để nghi ngờ em ấy, nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn phải tin em.
Em không phải là con người.
Ít nhất là em không giống như những gì chúng ta thường tri nhận về "con người".
Lúc mới gặp nhau lần đầu, cả hai đứa đều còn nhỏ, nên tôi không có ấn tượng sâu sắc về em.
Mẹ tôi gặp em vào một ngày mưa. Tự nhiên thấy một đứa trẻ đứng trước mặt mình, như thể xuất hiện từ hư không, khiến mẹ rất hoảng.
Mẹ đưa em về nhà, đồng thời trình báo vụ việc với cơ quan chức năng. Cho dù đã tìm kiếm nhiều ngày, chúng tôi cũng không thể tìm thấy gia đình em. Hết cách, nhà tôi phải gửi em đến một cơ sở phúc lợi.
Lúc đó, em đã được vài tuổi, chẳng dễ để được nhận nuôi. Thế là, mặc cho nhà tôi không đủ điều kiện, ba mẹ tôi vẫn nhận nuôi em. Phối hợp với cơ quan phúc lợi, nhà tôi chi trả tiền học phí cho em, thường xuyên đến thăm em, đôi khi dẫn em đi chơi – nói chung là xem em như một đứa con nuôi.
Cái tên "Phương Viễn" là do ba tôi đặt, bởi vì đứa trẻ đột nhiên xuất hiện này dường như đến từ rất xa, và nhà tôi họ Phương.
Hồi tiểu học, bọn tôi không học với nhau. Lần đầu tiên tôi nghiêm túc trò chuyện với em là hồi lớp bảy, khi đó hai đứa đã học chung trường, chung lớp rồi.
Em nói với tôi là sau này em sẽ chết đi.
Những người ở độ tuổi đó đều có tư tưởng kì lạ, không thiếu những lời than thở cho dù chẳng bệnh tật gì. Tôi nghĩ em cũng thế, cho nên tôi đồng ý, rằng tất nhiên ai cũng sẽ chết, và thế giới sau khi chết chính là bí ẩn cuối cùng của nhân loại…
Em ngắt lời tôi rồi nghiêm chỉnh sửa lưng: Không, ý em không phải điểm cuối của cuộc đời, mà là em xuất hiện để chết đi. Ngày ấy vẫn còn xa, nhưng em sẽ cảm nhận được khi nó đến gần.
Mãi về sau, tôi mới nhận ra em đã nói "xuất hiện", chứ không phải "sinh ra".
Phương Viễn là một người kì lạ, nhưng cũng rất xuất sắc. Kĩ năng giao tiếp của em khá tệ, em không nói nhiều, không thích vòng vo và gặp khó khăn trong việc kết bạn; nhưng em có khả năng học hỏi mạnh mẽ, làm việc gì cũng tốt vô cùng.
Đến năm cấp ba, điều này ngày càng trở nên rõ ràng, như thể em mới là đứa con trai xuất sắc trong gia đình, còn tôi chỉ làm nền cho em.
Trên thực tế, em với gia đình tôi không có quan hệ con nuôi, thậm chí không cùng sổ hộ khẩu… Lúc đó, tôi không cảm thấy ghen tị vì những lí do thế tục như tài sản hay sự nghiệp, mà chỉ đơn giản là vì tôi không cam tâm. Tôi tự an ủi mình rằng em chỉ là một thằng mọt sách mà thôi; mặc dù hiện tại Phương Viễn xuất sắc về mọi mặt, nhưng có thể sau này em sẽ không thể thành công trong xã hội.
Phương Viễn thực sự là một con mọt sách. Em ở trường, chỉ về nhà tôi vào cuối tuần. Em có một chiếc giường trong phòng tôi, mà tôi cũng đã đến kí túc xá của em. Không gian cá nhân của em có một đặc điểm: rất nhiều sách, rất nhiều thể loại sách khác nhau.
Có một dạo, tôi không cam tâm đến độ nghĩ rằng em không phải người uyên bác, vì những cuốn sách kia cơ bản chỉ là tiểu thuyết và truyện ngắn.
Năm lớp mười hai, tôi chăm chỉ làm bài tập về nhà mỗi ngày, còn em vẫn tiếp tục đọc truyện. Dẫu vậy, điểm thi thử của em vẫn cao hơn tôi.
Tôi quyết định gạt bỏ cơn ghen tị nhỏ nhen, điều chỉnh tâm lí rồi hỏi em đã làm thế nào.
Em ấy nói với tôi rằng kiến thức này là bẩm sinh, chứ không phải là trí thông minh.
Nghe câu trả lời này mà tôi tức, nhưng em dường như không quan tâm đến cơn giận của tôi, mà cứ khăng khăng nói ra mấy lời khó hiểu: "Lúc em gặp anh và gia đình anh, em đã là em của hiện tại rồi, nên em biết rất nhiều. Em phải từ từ bước đi trên con đường này như một đứa trẻ mới tập đi; chừng nào em đến đích, hoàn thành sứ mệnh thì em sẽ biến mất."
Tôi nghĩ em nên đi gặp nhà tâm lí học, thật đấy. Tôi kể với ba mẹ, nhưng bọn họ không để ý, mà chỉ cho rằng Phương Viễn chỉ nói đùa.
Tôi biết đây không phải chuyện đùa, vì tôi đã nhiều lần chứng kiến phong cách ứng xử của em ở trường. Em không bao giờ nói đùa, luôn luôn nghiêm túc, thường nói những điều quá thẳng thắn đến mức khó nghe.
Hết kì thi tuyển sinh đại học, những người trong lớp đã hẹn nhau đi ăn tối. Chúng tôi mới vừa trưởng thành, nên phải giả vờ làm người lớn, gọi đồ uống có cồn rồi uống đến say quắc cần câu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!