Chương 10: Người đàn ông có đôi mắt vàng.

Có một bức tường ở xa – bức tường cùng màu với khu vực xung quanh, nằm ở điểm xa nhất trong tầm mắt bình thường của con người. Mặc dù trông khá mông lung, nhưng đó thực sự là một bức tường.

"Cậu… Cậu phát hiện ra từ khi nào…" Chủ Nhà sững sờ. Đây vốn chẳng phải điều gì đáng sợ, nhưng nó khiến anh cả lạnh sống lưng.

"Mới đây thôi." Phương Viễn nói: "Hôm qua tôi nhìn về hướng đó, tôi còn ngạc nhiên vì chưa bao giờ thấy một hành lang dài như vậy. Nhưng hôm qua, bức tường ấy vẫn chưa xuất hiện."

Chủ Nhà muốn đến kiểm tra bức tường ấy, nhưng anh không thể qua đó được. Dù có bước đi thế nào, hay qua bao nhiêu cánh cửa, thì bức tường cuối đường vẫn ở rất xa.

Vì thế, anh bỏ cuộc, quyết định quan sát một thời gian xem sao.

Ngày hôm sau, bức tường tiến lại gần hơn, thực ra là Phương Viễn nói nó gần hơn, nhưng Chủ Nhà vẫn chưa thấy được sự khác biệt. Ngày thứ ba cũng thế.

Một tuần sau, bức tường thậm chí còn đến sát hơn nữa. Chủ Nhà bước về phía nó; lần này, anh đã có thể đến gần hơn, nhưng vẫn không thể đến ngay trước nó.

Phương Viễn có lẽ không cảm nhận được tình hình kì lạ này nên không hề hoảng sợ. Mỗi ngày, hắn đều ngồi vào bàn làm việc trong phòng khách, đọc đọc viết viết gì đó như thể mình vẫn là một giám đốc làm việc trong văn phòng, chứ không phải một người đã chết. 

Hai tuần sau, bức tường vẫn đang kéo gần khoảng cách. Một ngày nọ, Người Tái Sinh lại xuất hiện trong căn phòng trắng. Đúng vậy, trước khi Phương Viễn rời đi, một người khác đã đến.

Cô ấy ngơ ngác ngồi trong phòng, không nức nở hay làm ầm ĩ, nhưng ngay khi Chủ Nhà và Phương Viễn mở cửa, cô đã òa khóc.

Về sau, bọn họ mới biết được nguyên nhân: cô gái này có tín ngưỡng tôn giáo, với niềm tin vào đạo lí rằng những người sùng đạo sẽ đến được vùng đất tình yêu thuần khiết (một cách nói khác của "thiên đường") sau khi chết. Đến lúc đó, những sứ giả của tình yêu thuần khiết sẽ đến đón cô; đứng bên trái và bên phải cô, bảo vệ cô đi về phía trước. Hơn nữa, giọng nói và ngoại hình của những sứ giả sẽ giống hệt cái ship moe của cô.

"… Ship?" Phương Viễn quay lại phòng khách, tò mò nhìn cô gái vẫn đang khóc.

Chủ Nhà thì thầm: "Một số nơi gọi là "CP" hoặc "Xi

-pi", có nghĩa là cặp đôi ấy mà. Đừng để ý quá, sẽ có những người từ khắp nơi xuất hiện ở đây. Tôi đã gặp qua  nhiều nền văn hóa và tôn giáo kì lạ."

"Còn "moe" là gì?"

"Là cảm giác yêu thích với một sự vật, nghĩ về nó thì sẽ kích động, có niềm đam mê với nó, chú ý đến nó cho dù nó chẳng dính dáng gì đến công việc của mình."

"À, kiểu như ý đồ của tôi với Kế Duy."

"Không phải kiểu đó…"

Hẳn rồi, Chủ Nhà và Phương Viễn không phải "ship" của cô gái hồi còn sống, nên khi nhìn thấy hai người bọn họ, cô nghĩ mình bị thần linh ghét bỏ, thậm chí là đày xuống địa ngục.

Cô chết trong một cuộc chiến tranh tôn giáo, bởi lẽ cô tin răm rắp vào sự chính nghĩa trong quan điểm của mình. Thế là cô bị ngược đãi, bị buộc tội là một kẻ dị giáo tàn ác. Những kẻ dị giáo sẽ không được vùng đất tình yêu thuần khiết chấp nhận, mà sẽ rơi xuống vùng đất cực âm (đại loại là "địa ngục" trong văn hóa của bọn họ) – nơi linh hồn của những kẻ tội lỗi sẽ bị hành hạ bởi cái lạnh khắc nghiệt, không bao giờ được an nghỉ.

Phải mất vài ngày cô gái mới thực sự tin rằng mình không ở vùng đất tình yêu thuần khiết hay vùng đất cực âm, mà ở một nơi không liên quan gì đến thế giới kia.

Phương Viễn thường ngồi ở góc phòng quan sát cô gái khi cô lẳng lặng xem DVD và đọc sách.

"Chắc cậu không có hứng thú với cô ấy đâu hả?" Có lần Chủ Nhà thấp giọng hỏi như vậy.

"Không." Phương Viễn nói: "Tôi chỉ hứng thú với anh thôi."

Chủ Nhà cảm thấy lạnh sống lưng khi nghĩ đến những lời "tố cáo" của Kế Duy: "Giải thích logic của cậu đi? Tôi sẽ không hỏi cậu hứng thú với tôi ở khía cạnh nào, mà trước hết, nếu thích tôi thì tại sao cứ phải nhìn chằm chằm cô ấy?"

"Tôi đang nghĩ về cách anh vẫn đón tiếp Người Tái Sinh: giải thích, hướng dẫn, ở với họ vài ngày, rồi tiễn họ đi."

"Đúng vậy, thì sao?"

"Không có gì. Tôi chỉ tò mò thôi, anh không thấy chán hả?"

"Không, cứ tiễn một người thì sẽ có thêm nhiều người khác đến."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!