Cậu đã chết trước khi tỉnh lại.
Vào một đêm tuyết tháng Mười Hai, cậu mặc chiếc áo choàng trắng mỏng, quỳ trên phiến đá hành lang lạnh lẽo, uống hết li rượu độc.
Cậu không muốn chết, nhưng cậu không có lựa chọn nào khác. Cậu không còn hi vọng phản kháng; cho dù có bị sỉ nhục, cho dù không cam tâm, cậu cũng chỉ còn đường chết. Bởi lẽ những thứ đang chờ cậu phía trước còn tàn khốc hơn.
Cậu chết chưa được bao lâu thì tỉnh lại. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, cậu thậm chí không thể nhớ rõ mình đã làm gì, khoan nói đến chuyện mình đang ở đâu.
Cậu dần nhớ ra li rượu độc, sau đó kinh ngạc ngồi dậy. Cậu cúi đầu nhìn tay chân, sờ lên ngực thì thấy thân thể còn ấm; trông cậu không giống như đã biến thành ma.
Cậu đứng dậy nhìn xung quanh. Đây là một căn phòng có mái vòm màu trắng như tuyết, các bức tường cong cong. Nơi này rất nhỏ, chỉ đủ cho ba đến năm người đứng, không có cửa sổ, không có cửa ra vào, cũng không có đèn nhưng lại rất sáng.
Cậu nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài. Một cánh cửa chợt xuất hiện trên bức tường trống; một người đàn ông ăn mặc kì lạ bước vào.
Người đàn ông này có vẻ ngoài tuấn tú và vẻ mặt hiền lành, tay chân cũng khá giống như người thường, ngoại trừ đôi mắt màu vàng.
"Chào cậu." Người đàn ông có đôi mắt vàng lên tiếng: "Chào mừng đến… Tôi không biết diễn tả nơi này như thế nào, nhưng nói chung là chào mừng nhé. Cậu có thể gọi tôi là "Chủ Nhà"; trước đây, có vị khách đặt biệt danh cho tôi như thế. Xem cách ăn mặc của cậu, có lẽ cậu đến từ đất nước phương Đông cổ xưa nào đó. Bộ quần áo tôi đang mặc được gọi là "sơ mi" và "quần tây".
Tôi sẽ cố gắng trả lời câu hỏi của cậu, cho đến khi cậu chọn được con đường tương lai cho bản thân, cậu hiểu chưa?"
Đối mặt với một loạt những câu tường thuật dồn dập này, người vừa tỉnh dậy lắc đầu: "Chưa hiểu."
"Tên cậu là gì?" Người đàn ông tự xưng là "Chủ Nhà" hỏi.
"Ưu Tễ."
"Hả, đây là tên nam sao? Nghe Mary Sue ghê…"
"Mary Sue là gì?"
Chủ nhà dựa vào cửa, nhìn Ưu Tễ từ trên xuống dưới: "Cậu đến từ đâu?"
"Tôi đến từ kinh thành…"
"Không, không, không. Cậu phải nói địa danh cụ thể, đừng nói "kinh thành". Nhiều không – thời gian có "kinh thành" lắm, tôi không biết cậu đang nói đến nơi nào."
Ưu Tễ khó hiểu nhìn đối phương: "Anh là người nước ngoài à?"
Chủ Nhà thúc giục: "Cậu mau nói cho tôi biết cậu là người nước nào, thành phố nào?"
"Tôi đến từ Hoán Ngọc Thành. Hồi mười lăm tuổi, tôi được chọn vào hậu cung của Thuỵ Đế. Từ đó, tôi trở thành vợ lẽ và sống trong hậu cung."
Nghe cậu nói như vậy, Chủ Nhà vỗ tay, vẻ mặt bừng tỉnh: "À! Hẳn rồi! Đây không phải là một địa danh có từ Trung Quốc cổ đại. Tôi cũng không nghĩ cậu đến từ đó, vì tôi đã từng gặp một người ở không – thời gian ấy. Cách ăn mặc của chị rất giống cậu, nhưng khí chất lại rất khác. Chị gieo mình xuống sông, tay cầm hộp trang sức… Bỏ đi, cái này không quan trọng, mai mốt nói tiếp.
Bây giờ, cậu trả lời những câu hỏi của tôi…"
Ưu Tễ chờ anh nói tiếp.
Chủ Nhà hỏi: "Ở đất nước… Không, ở không – thời gian của cậu, thế giới đó… Có bao nhiêu giới tính? Cậu có hiểu "giới tính" là gì không? Ý là có bao nhiêu kiểu người? Có nam với nữ không?"
Đối với Ưu Tễ, câu hỏi này hơi vớ vẩn, nhưng cậu vẫn nghiêm túc trả lời: "Tất nhiên là nam hay nữ rồi."
"Thật hả? Không phải sáu à? Alpha, omega, beta, ger cái gì đó…"
Ger (âm Hán Việt là "ca nhi") là những người đàn ông có khả năng sinh sản với đặc điểm nhận dạng là nốt ruồi son ở đâu đó trên cơ thể, thường là giữa lông mày.
"Sáu cái gì? Tôi chưa bao giờ nghe nói tới…"
Chủ Nhà nhìn mái tóc dài ngang lưng, bộ quần áo lụa, cổ tay và mắt cá chân gầy gò, nhợt nhạt của Ưu Tễ rồi hỏi: "Ừm, cậu là nam hay nữ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!