Hai tên lính cố ý trêu chọc nàng: "Được thôi, lần nào chúng ta chẳng giúp. Nhưng lần này ít nhất cũng phải thơm một cái mới được."
"Đúng vậy, lần này không thể để ngươi dễ dàng qua mặt như những lần trước nữa."
Đúng lúc họ còn đang dây dưa, Trương ngục tốt từ bên trong bước ra.
Ông cau mày, quát mắng hai tên lính ngục: "Cô ấy là người đáng thương, các ngươi hà cớ gì phải trêu chọc cô ấy?"
Trương ngục tốt có tính tình ngay thẳng, nhờ có ông mà những năm qua gia đình họ Chu không phải chịu quá nhiều khổ sở.
Nhưng dù vậy, khi ta vào trong gặp phụ mẫu, huynh trưởng và tiểu đệ, ta đã không còn nhận ra họ nữa.
Cầm Nương thường nói rằng phụ thân ta là một nam tử phong nhã, tuấn tú như lan ngọc.
Nhưng người mà ta nhìn thấy trước mắt chỉ là một thân hình gầy gò, gầy đến mức chỉ còn lại bộ xương.
Còn người phụ nữ với làn da thô ráp ấy là mẫu thân ta, Thôi thị – tóc mai đã bạc, sắc mặt tàn tạ, nếp nhăn chằng chịt, còn không bằng cả những phụ nữ thôn quê.
Trưởng huynh mười ba tuổi và tiểu đệ bảy tuổi của ta dù má phúng phính, nhưng vì quanh năm không thấy ánh mặt trời nên nước da tái nhợt, trắng bệch đến đáng sợ.
Năm người của Chu gia, bốn người bị giam cầm, một người phải sinh tồn nơi kỹ viện.
Giờ đây, cả nhà được đoàn tụ, đương nhiên ai nấy đều rơi lệ.
Vì lo sợ tai vách mạch rừng, Cầm Nương kéo ta quỳ xuống, nước mắt lưng tròng mà thưa: "Nô tỳ chịu đại ân của chủ quân và chủ mẫu, hôm nay dẫn con gái của nô tỳ đến dập đầu tạ ơn hai người."
Qua song sắt, ta quỳ xuống, dập đầu thật mạnh trước phụ mẫu.
Mẫu thân không kiềm được, lao tới nắm chặt lấy tay ta, trong khi phụ thân lại quay mặt đi, âm thầm lau đi giọt nước nơi khóe mắt.
Bị vu oan vào ngục, người không khóc; nghe tin bị kéo dài án tù vô thời hạn, người không khóc.
Nhưng khi nhìn thấy ta đã lớn lên, trở thành một thiếu nữ duyên dáng, vị Thám hoa năm nào đầy khí chất phong nhã nay lại không thể ngăn được những giọt lệ.
Cốt nhục thân tình, gặp lại mà không nhận ra.
Há chẳng khiến lòng người bi thương?
Sau khi trở về từ Đại Danh phủ, Cầm Nương suốt ngày ủ rũ, không còn vui vẻ như trước.
Bất chợt một ngày, nàng tìm đến Phượng Nương, nói rằng muốn chuyển đi.
"Trước đây, mỗi ngày ta đều sống dựa vào hy vọng, đếm từng ngày trôi qua. Nhưng nay thì khác. Nơi đây người nhiều, lắm lời thị phi, ta không thể để sau này Hà nhi bị người đời chỉ trỏ, bảo rằng "con bé này lớn lên từ kỹ viện." Ta và ngươi đã là kẻ không còn hy vọng, nhưng Hà nhi thì vẫn còn tương lai."
Phượng Nương nghe vậy, lòng không đành: "Nếu ngươi đã quyết ý đi, ta không cản. Nhưng nếu đã đi, cũng phải tính toán cho ổn thỏa trước đã?"
Ta tính cả rồi. Tám mươi lượng bạc ta chưa động đến. Ta dự định thuê một căn nhà bên sông Lăng Hoa, mở quán bán trà nước và điểm tâm."
"Được thôi."
Phượng Nương nắm c.h.ặ. t t.a. y ta, không chịu buông: "Nhưng đã chọn được chỗ ở chưa? Đồ đạc sắm sửa đủ chưa? Nếu chưa, thì cứ ở lại đây đã, sắp xếp ổn thỏa rồi hãy đi cũng chưa muộn."
Ta bật cười: "Phượng di à, người sợ chúng ta đi rồi, không ai dám cùng người đùa cợt nữa đúng không?"
Phượng Nương nghe thế cười rung cả người, trong khi Cầm Nương chỉ biết lắc đầu ngao ngán, chỉ tay về phía ta nói với Phượng Nương: "Xem kìa, vốn là một tiểu thư con nhà quan, giờ thì học được cái thói lẻo mép rồi. Không được, nhất định phải đi thôi!"
Miệng nói muốn đi, nhưng việc chuyển đi đâu phải dễ dàng.
Chỉ riêng tìm một nơi phù hợp, Cầm Nương cũng mất hơn một tháng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!