Chương 4: (Vô Đề)

Còn Cầm Nương với nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành, từng khiến không ít các công tử quyền quý như "ngũ lăng thiếu niên" tranh nhau ném tiền thưởng để lấy lòng nàng. Giữ lại nàng, dù phải chấp nhận thêm một đứa trẻ như ta, Trần ma ma vẫn cảm thấy đó là món hời lớn.

Đêm ấy, Phượng Nương không có ở kỹ viện, nghe nói nàng được vị quan lớn họ Ngô đón đi nghe hát.

Ba ngày sau, khi Phượng Nương về nhà, nhìn thấy ta và Cầm Nương, chúng ta đã sớm an ổn chỗ ở.

Ta dám chắc, Cầm Nương là một người nói dối giỏi nhất.

Nàng dỗ ta rằng: "Đến đây coi như là về nhà rồi! Có ta ở đây, con cứ yên tâm mà sống."

Nhưng vừa quay đi, nàng đã lập tức chạy đến trước mặt Phượng Nương, cúi mình lấy lòng.

Phượng Nương thấy lạnh, nàng tự tay ủ ấm chân cho nàng ấy.

Phượng Nương say, nàng đích thân lau sạch những vết bẩn trên người nàng ta.

Phượng Nương thèm ăn, nàng chẳng màng ngủ, thức cả đêm làm bánh cho nàng ấy.

Dẫu vậy, Phượng Nương vẫn không mấy vừa mắt nàng.

Nằm nghiêng trên chiếc trường kỷ bọc gấm, Phượng Nương cười nhạt với nàng: "Ồ, cái vẻ ngông cuồng ngày xưa của ngươi đâu rồi?"

Cầm Nương khom lưng, dùng chiếc xiên bạc cắm lấy quả nho đưa đến bên môi nàng ấy, nhỏ giọng đáp: "Cô nương là cành vàng lá ngọc, sao phải so đo với kẻ xuất thân hèn mọn như ta?"

Phượng Nương khẽ hé đôi môi đỏ, nhẹ nhàng ngậm quả nho: "Ta cũng không phải không thể dung ngươi."

Cầm Nương đón lấy vỏ nho nàng ấy nhả ra, bỏ vào miệng ăn, vừa nhai vừa nở nụ cười lấy lòng: "Cô nương tài sắc vẹn toàn, xứng đáng với danh hiệu đệ nhất hoa khôi, tất nhiên là người khoan dung độ lượng."

Phượng Nương khẽ cau mày, ánh mắt dời sang ta, khi ấy đang ngồi yên tĩnh trên chiếc ghế nhỏ bên cạnh.

"Nhưng con bé bên cạnh ngươi—"

Cầm Nương sững người, đôi tay ngọc ngà khựng lại, giọng nàng chợt mang theo chút oán trách đầy bi thương: "Phượng Nương, cô muốn làm gì với ta cũng được, nhưng với con bé này, tuyệt đối không được động vào."

Đang chìm trong sự nịnh nọt, Phượng Nương nghe vậy cũng ngẩn người.

Nàng nhìn ta một lúc, rồi lại nhìn Cầm Nương.

Hồi lâu, nàng khẽ cười, đôi mắt cong lên, trách yêu: "Ngươi xem, ta có nói gì đâu chứ."

Nửa tháng sau, Lý Cầm Nương phải bắt đầu tiếp khách trở lại.

Lần này là một vị khách đặc biệt – Lưu Thiên Hộ ở huyện Nguyệt Lăng, không chỉ giàu có mà còn nắm giữ một chức quan nhàn rỗi.

Tuy nhiên trước đây, dù nhiều lần muốn gặp hoa khôi Phượng Nương, nhưng nàng đều bướng bỉnh từ chối.

Nguyên do là vì Lưu Thiên Hộ nổi tiếng là kẻ thích hành hạ phụ nữ trên giường. Ngay cả chính thê lẫn thiếp thất trong nhà hắn cũng đều tránh né, không dám tiếp xúc.

Nhớ lời Cầm Nương từng nói với Trần ma ma: "Nếu có vị khách nào Phượng Nương thực sự không muốn tiếp, con nguyện thay nàng hầu hạ."

Vì thế, lần này, Trần ma ma yêu cầu nàng giữ đúng lời hứa.

Để có chỗ nương thân, Cầm Nương đành phải tô son điểm phấn, bước lên "pháp trường."

"Pháp trường" – chính là từ mà nàng tự lẩm bẩm khi vừa bôi phấn.

Dù còn nhỏ, nhìn biểu cảm của nàng, ta cũng hiểu chuyện này không phải điều tốt đẹp.

Ta rưng rưng nước mắt, gục lên đầu gối nàng, nghẹn ngào nói: "Cầm Nương, đừng đi mà."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!