Sau tiết Lập Hạ, thời tiết dần ấm lên. Đầu tháng Sáu, nhiệt độ tăng cao, liên tiếp mấy ngày đều có nắng đẹp, rất thích hợp để kết hôn, cũng rất thích hợp để hưởng tuần trăng mật.
Đúng ngày mùng 3 tháng Sáu, Khương Cẩm Niên khoác lên mình chiếc váy cưới đã chọn từ trước, đứng trước tấm gương sát đất, lặng lẽ ngẩn người. Cô cầm bó hoa rồi lại buông xuống, hốc mắt hơi cay và ẩm ướt. Nhưng vì lớp trang điểm quá tinh xảo, cô không nỡ để nước mắt làm lem đi. Cô đặt một bàn tay lên mặt gương, xòe năm ngón tay, chạm vào thế giới trong ánh quang ảnh. Hương hoa hồng và hoa bách hợp nhàn nhạt lan tỏa trong không khí, vừa như mộng lại vừa như ảo.
Hứa Tinh Thần chân thành khen cô: "Đẹp quá, hôm nay cậu chính là tiên nữ hạ phàm."
Khương Cẩm Niên nói: "Tớ lại gầy mất một cân rồi."
Hứa Tinh Thần đột nhiên lo lắng: "Cậu đang mang thai mà, không được ăn kiêng đâu đấy."
Khương Cẩm Niên giải thích: "Tớ không cố ý mà. Ngày nào tớ cũng ăn cơm đúng giờ."
Hứa Tinh Thần suy nghĩ rồi nói: "Có lẽ dinh dưỡng đều dồn hết cho em bé rồi."
Khương Cẩm Niên chắp tay sau lưng, đi tới đi lui trong phòng: "Nhìn vẻ ngoài của tớ, cậu có nghĩ tớ đang mang thai không?" Cô dừng bước, đứng trước mặt Hứa Tinh Thần để cô ấy soi xét. Hứa Tinh Thần thuận tay đặt lên chiếc bụng phẳng lì của Khương Cẩm Niên, cảm thán: "Trừ khi mắt họ có máy quét X
-quang, nếu không chắc chắn không nhìn ra được…" Chưa dứt lời, cô ấy lại có thắc mắc mới: "Cậu rất để ý việc bị người ta nói là cưới chạy bầu hả?"
Khương Cẩm Niên hơi do dự, nhỏ giọng đáp: "Lúc đi đăng ký kết hôn, tớ chưa từng nghĩ mình sẽ làm mẹ. Đứa trẻ này đến rất đột ngột."
Cảm xúc của Hứa Tinh Thần nhất thời ngổn ngang: "Niên Niên, cậu không bị ép phải nghỉ việc ở nhà sinh con nuôi con đấy chứ?"
Khương Cẩm Niên liếc cô ấy một cái: "Tớ tự nguyện, tớ sinh xong sẽ đi tìm việc ngay."
Hứa Tinh Thần nhẹ nhàng v**t v* cô, khích lệ: "Còn sáu tháng nữa! Cậu sắp dỡ hàng được rồi!" Hứa Tinh Thần vốn overthinking, nhanh chóng liên tưởng đến nhiều rắc rối hơn: "Nếu cậu quay lại sự nghiệp ngay… em bé ngày nào cũng phải bú sữa, cậu còn phải cho con bú nữa. Làm sao đây? Sáng sớm vắt sữa bỏ vào bình rồi cho vào tủ lạnh à?"
Khương Cẩm Niên đỏ bừng mặt, hồi lâu sau mới mở lời: "Đến lúc đó tính sau."
Cô đeo vào đôi găng tay ren tinh tế: "Mấy tháng trước, tớ từng muốn hy sinh vì con, hoàn toàn tách rời công việc. Nhưng giờ tớ hối hận rồi. Thị trường tài chính toàn cầu mỗi năm đều biến đổi, độ dao động ngày càng lớn, danh mục đầu tư ngày càng phức tạp. Tớ rời khỏi thị trường càng lâu, cái giá phải trả càng cao. Tớ vẫn phải kiên trì với chức trách của mình.
Tuy nhiên, tớ sẽ cố gắng hết sức để cân bằng giữa gia đình và sự nghiệp."
Khương Cẩm Niên vén một góc rèm cửa, nhìn ra bãi cỏ xanh mướt. Những bụi cây rậm rạp, bóng râm đổ xuống mặt đất, che nắng cho từng dãy xe hơi sang trọng. Cô lẩm bẩm: "Cậu xem, bạn bè của anh ấy đều như vậy, tớ không thể kém cạnh quá xa."
Hứa Tinh Thần nửa hiểu nửa không hiểu gật đầu: "Đúng vậy."
Hôn lễ sắp chính thức bắt đầu, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân. Hứa Tinh Thần đứng dậy, hơi ngượng ngùng kể: "Mấy ngày trước tớ còn nghĩ sẽ đi tàu điện ngầm đến vùng ngoại ô này để làm phù dâu cho cậu, chứng kiện cảnh cậu kết hôn. Kết quả là trợ lý của Phó Thừa Lâm gửi tin nhắn, nói sáng nay sẽ cho xe đến đón tớ." Hai tay cô ấy xoa xoa vạt váy, hồi tưởng lại: "À, cậu từng nói với tớ, đám cưới của cậu có hai phù dâu, tớ là một, còn một người nữa tên gì ấy nhỉ?
Đỗ Lan Vi phải không?"
"Cô ấy chủ động yêu cầu," Khương Cẩm Niên nói, "Cô ấy là con gái của mẹ kế Phó Thừa Lâm."
Hứa Tinh Thần nhíu mày: "Quan hệ trong giới nhà giàu đúng là phức tạp thật." Cô ấy thận trọng nghe ngóng tin mật: "Đỗ Lan Vi là em gái cùng cha khác mẹ của Phó Thừa Lâm à?"
Khương Cẩm Niên cười khẽ: "Hình như là em gái khác cha khác mẹ."
Hứa Tinh Thần nhạy bén nói: "Sau khi kết hôn, cậu vẫn nên hạn chế qua lại với cô ta thì hơn, có chút nguy hiểm đấy. Đỗ Lan Vi và cậu vốn chẳng quen thân, hoàn toàn không giống như tình chị em giữa cậu và tớ, sao lại muốn làm phù dâu? Có phải cô ta có chút tâm tư gì với chú rể không?" Cô ấy nói làm Khương Cẩm Niên càng cười tươi hơn. Nhưng dù trong lòng Khương Cẩm Niên có nghĩ gì, ngoài mặt cô chỉ nhận xét một câu: "Đỗ Lan Vi đã có bạn trai rồi.
Người đàn ông đó tớ có biết, là nhân viên sales của một công ty chứng khoán, gần đây hình như vừa được thăng chức."
Kể từ khi Khương Cẩm Niên chuyển đến nhà Phó Thừa Lâm, những ngày tháng ở nhà của Hứa Tinh Thần trở nên nhàm chán. Hứa Tinh Thần không tìm được bạn cùng phòng ưng ý, nhưng ngược lại lại quen biết được một đám cư dân mạng đáng yêu. Cô nàng thường dành thời gian trên Douban, Tianya để hóng các bài phốt, tự phong cho mình danh hiệu "Bậc thầy giám định trà xanh".
Hôm nay, cô ấy tự đặt nhiệm vụ cho mình, đó là quan sát kỹ Đỗ Lan Vi.
Ngoài dự đoán của cô nàng, Đỗ Lan Vi vô cùng thân thiện và nhã nhặn.
Quy trình hôn lễ được tinh giản, nhưng khách khứa vẫn chật kín sảnh. Đám trẻ con chạy tới chạy lui bên hành lang, va vào đầu gối của Đỗ Lan Vi. Cô ta còn cúi người đỡ đứa trẻ đứng vững, cười hỏi: "Con tên là gì thế? Bé con đi đứng phải cẩn thận nhé."
Hứa Tinh Thần bắt chuyện với cô ta: "Cô là Đỗ Lan Vi phải không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!