Chương 87: Váy cưới

Từ trước khi mẹ ra tù, Phó Thừa Lâm đã thuê người dọn dẹp nhà cửa. Khi họ đẩy cửa bước vào, mọi bày trí trong nhà đều sạch sẽ như mới, trên bàn trà đặt một chiếc bình thủy tinh cắm một bó hoa tươi rực rỡ.

Trợ lý lên tiếng: "Sếp Phó đã sắp xếp dì giúp việc để chăm sóc sinh hoạt hằng ngày của bác. Nếu bác có nhu cầu gì trong cuộc sống hàng ngày thì…"

Khương Cẩm Niên bỗng nhiên tiếp lời: "Cứ liên lạc với con là được ạ." Cô nói rất nghiêm túc. Cô còn lấy từ trong túi ra một chiếc điện thoại thông minh mới tinh đưa cho mẹ chồng. Trong danh bạ điện thoại đã lưu sẵn số cá nhân của Khương Cẩm Niên và Phó Thừa Lâm.

Mẹ chồng lịch sự cảm ơn, dường như còn mỉm cười một lần nữa, những nếp nhăn nơi khóe mắt khẽ động, trông bà giống như một gốc thông già đã dày dạn sương gió. Thấy con trai và con dâu, trong lòng bà rất vui, nhưng gia đình đoàn tụ chưa được bao lâu bà đã giục họ rời đi. Bà còn nói: "Công việc của các con đều bận rộn. Khi nào rảnh thì gọi điện cho mẹ là được, không cần phải đặc biệt chạy qua đây đâu."

Giọng điệu dịu dàng đó gần như trùng khớp với ký ức.

Phó Thừa Lâm đặt bánh ngọt và điểm tâm lên bàn, lại lấy ra một số món quà đã chuẩn bị sẵn. Mẹ anh không nói gì nhiều, anh lại càng ít lời hơn, cuộc trò chuyện giữa hai mẹ con nghèo nàn và khô khan nhưng cả hai đều cảm nhận rõ rệt đối phương đã thay đổi rất nhiều. Trước khi ra cửa, mẹ còn hỏi thăm về bố của Phó Thừa Lâm. Phó Thừa Lâm đang dắt Khương Cẩm Niên đi ra ngoài, giữa chừng khựng lại, thản nhiên nói: "Ông ấy tái hôn rồi, cưới bà Đỗ.

Vài năm trước ông ấy thăng chức lên trụ sở chính, quan lộ hanh thông, cuộc sống bình yên ổn định, mẹ không cần lo lắng cho ông ấy đâu ạ."

Trong căn phòng không còn tiếng hồi đáp nào nữa.

Phó Thừa Lâm dặn mẹ giữ gìn sức khỏe. Anh lờ mờ đoán được tại sao mẹ không muốn người thân đến thăm. Chuyện năm đó xảy ra khiến bà không thể buông bỏ. Khi bà nói chuyện với Phó Thừa Lâm, bà thường xuyên chú ý đến tai trái của anh, vì tai trái của anh từng bị những kẻ đòi nợ dùng kéo cắt. Không ai hiểu rõ tình cảnh lúc đó hơn bà. Phó Thừa Lâm đã dần quên, nhưng bà thì không.

Bà đưa mắt nhìn con trai và con dâu ra về. 

Dù đã thụ án chín năm và rời khỏi nhà tù, bà vẫn cảm thấy mình như một tội nhân.

Bà đã phải trải qua những gì? 

Khương Cẩm Niên không dám hỏi.

Khương Cẩm Niên đi theo sau Phó Thừa Lâm, được anh nắm cổ tay dẫn xuống bãi đỗ xe. Anh và cô ngồi ở hàng ghế sau, trợ lý phụ trách lái xe. Những con phố lân cận rất ồn ào, giao lộ tắc nghẽn, Khương Cẩm Niên lơ mơ một lúc rồi gục xuống đùi Phó Thừa Lâm ngủ thiếp đi. Cô quá mệt, ý thức lơ lửng, rất lâu sau, cô mơ màng nghe thấy Phó Thừa Lâm đang gọi điện thoại.

Anh nói: "Bố, bố không cần thiết phải đến thăm bà ấy đâu."

Bố anh hỏi: "Trạng thái của mẹ con thế nào?"

Phó Thừa Lâm đáp: "Cũng ổn ạ."

Bố anh khựng lại một giây, nuốt nước bọt một cái mới hỏi: "Bà ấy có nhắc đến bố không?"

Phó Thừa Lâm không nói dối. Anh thành thật: "Con đã nói qua về tình hình của bố rồi. Bao gồm cả việc tái hôn, thăng chức và gia đình hòa thuận."

Khi Phó Thừa Lâm nói xong câu này, Khương Cẩm Niên bỗng nhiên tỉnh hẳn. Cô nhắm mắt, nghe trộm Phó Thừa Lâm trò chuyện với bố. Cô còn nhích người về phía anh, lập tức bị anh nhìn thấu. Bàn tay trái của anh ngang ngược đặt lên mặt cô, lúc véo lúc xoa khiến cô có chút phẫn nộ và bất mãn, quyết tâm đấu đến cùng với anh, tiếp tục giả vờ ngủ.

Vừa hay anh cũng cúp máy. Anh nói: "Dậy thôi, chúng ta về đến nhà rồi."

Khương Cẩm Niên lại đáp: "Em không dậy."

Không ngờ anh lại hỏi: "Muốn anh bế em xuống xe hả?"

Khương Cẩm Niên lập tức ngồi thẳng dậy, mở khóa xe, chạy vèo một mạch về đến cửa nhà.

Trong lúc đợi Phó Thừa Lâm mở cửa, Khương Cẩm Niên còn hồi tưởng lại nội dung cuộc trò chuyện giữa Phó Thừa Lâm và bố anh. Tiếc là lúc đó cô đang tâm trí treo ngược cành cây nên nghe không rõ, người lại buồn ngủ. Sau khi ăn xong bữa trưa, cô về phòng ngủ nghỉ ngơi, ngủ say sưa một mạch rất lâu, bỏ lỡ cuộc gọi của Đào Học Nghĩa. Điện thoại của cô để chế độ im lặng, Đào Học Nghĩa đã để lại 8 cuộc gọi nhỡ.

Sau khi tỉnh dậy, Khương Cẩm Niên sững sờ. 

Cô hỏi Phó Thừa Lâm: "Đào Học Nghĩa bị làm sao vậy nhỉ?"

Phó Thừa Lâm phân tích: "Em nắm rõ nội tình lại chạy nhanh như vậy, không cho anh ta cơ hội mua chuộc em, anh ta sợ em lật tẩy của Quỹ Tuyền An. Giám đốc Trương không liên lạc với em chứng tỏ Trợ lý Mao vẫn chưa bị lộ. Văn phòng của Giám đốc Lý chắc là không có camera."

Khương Cẩm Niên thán phục: "Đúng vậy, Giám đốc Lý rất ghét việc văn phòng bị giám sát. Ở điểm này thì Đào Học Nghĩa vẫn rất nhân văn, anh ta tôn trọng không gian riêng tư của Giám đốc Lý."

Phó Thừa Lâm lại nói: "Giám đốc Lý đã kéo về được nguồn vốn của một doanh nghiệp nhà nước cho Đào Học Nghĩa. Thay vì nói Đào Học Nghĩa nhân văn, thà nói anh ta chú trọng lợi ích lâu dài thì đúng hơn."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!