Dư Nhạc Nhạc không phải không hiểu đạo lý "nói dài nói dai thành nói dại". Nhưng cô bé nghĩ rằng, trước mặt bạn trai thì không cần phải giấu giếm. Viên Đồng vốn không có quan hệ cạnh tranh với họ, việc gì phải giở quẻ với cậu ta?
Những suy nghĩ trong lòng cô bé gián tiếp hiện rõ trên gương mặt, dù sao phần lớn mọi người khi trò chuyện đều không thể che giấu hoàn toàn ánh mắt của mình. Chỉ cần quan sát kỹ là có thể phát hiện ra manh mối.
Khương Cẩm Niên lập tức nói: "Một câu nói cứ truyền qua truyền lại chắc chắn sẽ bị tam sao thất bản. Chị không có ý định giấu Viên Đồng. Nhưng cậu ấy là trợ lý mới của Giám đốc Lý, quan hệ của cậu ấy với Giám đốc Lý cũng giống như chị với em vậy."
Dư Nhạc Nhạc đáp: "Viên Đồng mới vào công ty, theo Giám đốc Trương làm nghiên cứu viên. Một tháng trước, Viên Đồng mới được điều sang dưới trướng Giám đốc Lý…"
Bầu trời xám xịt phát ra ánh sáng mờ đục, những sợi mưa nghiêng nghiêng tạt ướt bậu cửa sổ. Khương Cẩm Niên nhìn cảnh vật ngoài cửa, càng cảm thấy đầu óc choáng váng. Phản ứng ốm nghén thời kỳ đầu của cô giống hệt như một trận cảm cúm nặng.
Cô húng hắng ho, nói một cách đầy tâm huyết: "Ừm, chị biết rồi. Ý của chị là, Viên Đồng phải suy nghĩ cho bản thân, cũng phải suy nghĩ cho cấp trên. Giả sử mọi việc lớn nhỏ của dự án New Third Board mãi mãi đều do chúng ta phụ trách, chị và em chỉ có hai người, làm sao chịu thấu? Chúng ta mang danh cấp phó nhưng trách nhiệm còn nhiều hơn người đứng đầu, gánh chịu rủi ro mà không có chỗ kêu oan… Dự án sắp kết thúc rồi, chị thật sự rất mệt."
Sự mệt mỏi và kiệt sức của cô, các đồng nghiệp đều nhìn thấy rõ.
Trên bàn đặt một chiếc gương cao khoảng nửa thước, mặt gương sạch bong không một hạt bụi. Khương Cẩm Niên nhìn về hướng đó, tựa như đang ngắm nhìn dung nhan của mình, nhưng thực tế, cô chỉ chú ý đến những tia máu đỏ mờ nhạt nơi đáy mắt.
Cô nghe thấy Dư Nhạc Nhạc trả lời: "Trưa nay em sẽ đi hỏi Viên Đồng."
Khương Cẩm Niên đáp: "Trông cậy vào em vậy."
Dư Nhạc Nhạc gật đầu.
Ngoài cửa sổ mưa phùn rả rích, không thấy chút ánh nắng nào.
Đến giữa trưa, mặt trời khẽ lộ ra một chút ánh sáng. Độ sáng này giống như một ngọn hải đăng bị bao phủ bởi một lớp lồng kính, khi sương mù dày đặc, xung quanh vẫn là một màu u ám xám xịt.
Trong một nhà hàng Tây cách công ty không xa, Dư Nhạc Nhạc và Viên Đồng ngồi cạnh cửa sổ. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái hiên, họ có thể nghe thấy tiếng nước bắn tung tóe dưới bánh xe. Dư Nhạc Nhạc thẫn thờ nhìn những dòng xe cộ qua lại không ngớt, Viên Đồng gọi liên tiếp hai tiếng cô bé mới đáp: "Gọi giúp em một ly cà phê và một miếng bánh phô mai việt quất nhé."
Viên Đồng lật thực đơn: "Không gọi thêm gì khác à?"
Cậu ta nói: "Đừng học theo Giám đốc Khương của em nhé."
Dư Nhạc Nhạc thắc mắc: "Học gì cơ?"
Viên Đồng gãi gãi sau gáy: "Có người nói, Khương Cẩm Niên bị nghiện ăn kiêng. Lần nào tụ tập cô ấy cũng chỉ uống rượu vang đỏ."
Dư Nhạc Nhạc nhân cơ hội nói: "Nhiều việc quá, không có tâm trạng ăn uống. Em cũng đang như vậy đây."
Lúc sáng sớm bước ra từ ga tàu điện ngầm, cô bé không hề có biểu cảm và thái độ này. Lúc đó cô bé vẫn còn nói cười vui vẻ với Viên Đồng. Viên Đồng không đoán được tâm tư kỳ quái của phụ nữ. Cậu ta đan hai tay vào nhau, hai ngón cái xoay vòng quanh nhau, nghiêng mặt sang bên kia nhìn thế giới ồn ào bên ngoài.
Vừa hay trên phố có hai cô gái trẻ đẹp đi tới. Trong cái lạnh mười mấy độ, họ diện giày cao gót, váy siêu ngắn, đôi chân dài miên man để trần, vai đeo túi da dây xích vàng, cười đùa đẩy đưa, thỉnh thoảng lại lộ ra chút "phong cảnh" dưới váy. Phần lớn đàn ông đều bị họ thu hút. Hai cô gái vẫn giữ thái độ dè dặt, khẽ giữ chặt vạt váy đang bay trong gió.
Viên Đồng cũng đang quan sát.
Từ sau khi yêu đương, cậu ta đã học được cách chăm chút bản thân. Tóc cắt gọn gàng, ngũ quan khá ổn, ăn mặc sạch sẽ, làn da cũng trắng trẻo. Khi ngồi trên ghế, cậu ta thường có thói quen hơi hếch cằm lên, trông có vẻ nghiêm túc, mang theo khí chất lạnh lùng xa cách. Tóm lại, các cô gái có thể sẽ có chút hứng thú với cậu ta.
Cô gái trẻ kia thoáng thấy cậu ta liền nháy mắt đưa tình, duyên dáng dịu dàng mà không hề có vẻ lả lơi. Khi đi lại gần hơn, cô ta còn làm động tác chu môi thân mật, như thể đang đòi một nụ hôn từ cậu ta.
Cô ta chính là một trong những đối tượng "tình cờ gặp gỡ" lý tưởng nhất trong lòng đàn ông. Bởi vì cô ta hoàn toàn không quan tâm đến việc đối diện Viên Đồng còn có một Dư Nhạc Nhạc đang ngồi đó.
Viên Đồng bị ngụm rượu sake nghẹn ở cổ họng, mặt đỏ bừng. Cậu ta dùng khăn giấy che mặt, ánh mắt đuổi theo cô gái kia vài giây, rồi lại thản nhiên nhìn ra những tòa nhà cao tầng phía xa. Cứ như thể ngay từ đầu cậu ta chỉ nhìn chằm chằm vào các tòa nhà, còn cô nàng xinh đẹp kia chỉ là mây khói thoảng qua.
Đàn ông không thể che giấu niềm yêu thích của mình đối với mỹ nữ. Sự hứng thú vĩnh viễn ấy thường phát ra một tín hiệu nguy hiểm. Dư Nhạc Nhạc đang bị sự đố kỵ bủa vây, trong lòng thầm mắng: Hai con bé kia trông giống hệt mấy con "gà rừng" trong giới tài chính. Trời mưa lạnh thế này mà còn làm trò dở hơi.
Tuy nhiên, khi họ đi ngang qua cửa sổ, logo trên túi xách, đồng hồ trên cổ tay và dây chuyền trên cổ đều rất nổi bật, khiến Dư Nhạc Nhạc vừa kinh ngạc vừa nản lòng. Dư Nhạc Nhạc nhẩm trong đầu: Chanel, Cartier, Van Cleef & Arpels. Cô bé không rõ cảm giác chênh lệch này từ đâu mà có, chỉ đành mở lời: "Sắp đến đợt đánh giá nửa năm rồi, Giám đốc Lý có nói với anh về phương án chưa?"
Viên Đồng hỏi: "Phương án New Third Board à?"
Dư Nhạc Nhạc lắc đầu: "Không phải New Third Board đâu. Em đi theo Giám đốc Khương làm cái đó hai tháng trời, ngõ ngách nào cũng thấu." Cô bé xé một gói đường trắng, đổ vào cà phê, cầm thìa khuấy liên tục: "Một đồng nghiệp trong nhóm em nói anh ta muốn chuyển nhóm, sang chỗ Giám đốc Lý làm về vốn cổ phần. Tình hình cổ phiếu A năm nay không ổn định, có người dự báo năm 2018 sẽ có cảnh nghìn cổ phiếu giảm sàn, Giám đốc Khương áp lực lắm…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!