Editor: Peachy
Tiếc nuối lớn nhất cuộc đời Hứa Tinh Thần là không có ai đóng vai trò là một người mẹ trong suốt quá trình trưởng thành của mình, chỉ có bác gái và bố. Năm cô ấy vừa tròn hai tuổi, mẹ cô đã theo một ca sĩ phòng trà cao chạy xa bay.
Thế nên, từ sâu tận tâm khảm, cô ấy vô cùng căm ghét những người ngoại tình.
Trong đầu cô ấy luôn nhận định: Loại người không biết giữ lời hứa này rất ích kỷ, không có tinh thần trách nhiệm, suốt ngày bài ca "chân ái cuộc đời".
Hoài nghi Khương Cẩm Niên, cô ấy cảm thấy mình điên rồi.
Bởi vì Khương Cẩm Niên là bạn tốt, nên cô không thể ngăn nổi tự giải thích đủ kiểu: Kỷ Chu Hành ánh mắt đào hoa, phong lưu trác táng, nhìn có vẻ không đáng tin cậy. Vẫn là Phó Thừa Lâm tốt hơn nhiều, gia đại nghiệp đại [1], tặng hoa hồng cũng phải mua cả giỏ.
[1] Gia đại nghiệp đại: chỉ những đại gia đình đông thành viên và sở hữu doanh nghiệp lớn.
Người ta vẫn nói, người tìm đến chỗ cao, nước chảy xuống chỗ trũng. Khương Cẩm Niên lựa chọn như vậy là nhân chi thường tình [2].
[2] Nhân chi thường tình: thói thường của con người.
Hứa Tinh Thần đột nhiên nhận ra cái thứ gọi là tam quan [3] mà bản thân vẫn rêu rao, thật ra cô ấy không hề có.
[3] Tam quan: thế giới quan, nhân sinh quan, giá trị quan
Quan điểm của cô ấy có thể tùy từng người mà thay đổi. Đối với những người đáng ghét thì cực kỳ xét nét, nhưng với người mà bản thân yêu quý lại vô cùng rộng lượng. Trong thế giới của cô ấy sẽ lấy chính mình làm tâm, còn suy nghĩ thì xoay tròn quanh đó.
Hứa Tinh Thần trằn trọc tới nửa đêm.
Sáng sớm hôm sau, Khương Cẩm Niên lập tức nhìn thấy đôi mắt gấu trúc của cô ấy.
"Ngủ không ngon à?" Khương Cẩm Niên hỏi.
Cô mặc một bộ váy có đai, buộc tóc đuôi ngựa, đứng ở nhà vệ sinh rửa mặt.
Hứa Tinh Thần đi vào đứng cạnh Khương Cẩm Niên, vòi nước vẫn đang xả ào ào. Cô ấy dựa vào khung cửa, thử thăm dò: "Khương Cẩm Niên, cậu có nhớ hôm qua ai đưa cậu về nhà không?"
Tiếng nước từ từ ngừng lại.
Khương Cẩm Niên ngẩng đầu, nhìn hình ảnh trong gương.
Hai mắt cô khô khốc, tròng mắt xuất hiện mấy tia máu đỏ ngầu, có lẽ là hậu quả của việc uống say. Tuyện đối không được phép động vào đồ có cồn nữa, cô thầm nghĩ, muốn khống chế bản thân một cách khoa học và hợp lý.
Sau đó cô lên tiếng: "Tớ nhớ chứ, là Phó Thừa Lâm. Cậu biết cậu ấy à?"
"Cũng không hẳn là biết." Hứa Tinh Thần trả lời, "Anh ấy là cấp trên của cấp trên của tớ."
Khương Cẩm Niên lấy khăn lau mặt xong, xoay người quan sát Hứa Tinh Thần.
Cô mở mắt nhìn cô ấy chăm chú, một lúc lâu sau mới nói: "Quầng mắt cậu thâm thật đấy, có cần đắp mặt nạ không? Trong ngăn kéo của tớ có một hộp POLA [4] dưỡng trắng cấp ẩm đấy, mới mua đầu tuần, còn chưa cả khui seal."
[4] Đây là một hãng mỹ phẩm cao cấp của Nhật Bản. Mình không biết nên hỏi thật, viết ngôn tình có được nhận quảng cáo sản phẩm không mọi người?
Mười phút sau, hai người cùng nhau ngã xuống giường, trên người vẫn mặc váy ngủ, trên mặt thì đắp mặt nạ.
Đây là một chiếc giường đơn, cũng may là hai người họ gầy nên dù có nằm song song cũng không có cảm giác chặt chội.
Căn phòng ngủ này là của Khương Cẩm Niên, sạch sẽ gọn gàng, đồ dùng được bài trí ngăn nắp. Bên cửa sổ là một bình thủy tinh nhỏ, trong bình cắm một bó hồng kiều diễm, hoa đỏ nghiêng nghiêng kề cạnh nụ hoa nhạt màu càng làm tăng thềm vẻ đẹp.
Hứa Tinh Thần thờ ơ nhìn màu hoa, gối đầu lên tay, hỏi cô: "Cậu với Phó Thừa Lâm quen nhau từ lâu rồi đúng không?"
Đúng vậy. Khương Cẩm Niên trả lời trong lòng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!