Chương 50: Đầu cơ

Trong văn phòng, quả lắc đồng hồ đung đưa không một tiếng động.

Chiếc đồng hồ quả lắc này được sản xuất tại Pháp năm 1895. Mặc dù là đồ cổ từ thế kỷ 19 nhưng nó vẫn hoạt động trơn tru, chạy chính xác, chỉ có điều mỗi tuần đều phải lên dây cót.

Phó Thừa Lâm đang lên dây cót thì điện thoại reo, là Trịnh Cửu Quân gọi đến.

Phó Thừa Lâm nhấn nút nghe máy, giọng Trịnh Cửu Quân khàn đặc: "Email của tôi bị hack rồi. Tôi vừa nhận được một email có đính kèm một đường link, tôi không nghĩ nhiều cứ thế mở ra, sau đó thì mất quyền truy cập. Họ dùng tài khoản của tôi làm gì cậu vậy? Cậu tin tôi đi, tôi không bao giờ hại người nhà… cũng không bao giờ đâm sau lưng bạn bè."

Ban đầu Trịnh Cửu Quân rất tức giận. Tài khoản của anh ta đột nhiên bị chiếm quyền truy cập. Sau khi xem hết đoạn video có giọng lồng tiếng kỳ dị đó, anh ta không thể đăng nhập lại vào email nữa. Ai mà gan to bằng trời, dám lợi dụng anh ta để làm trò độc ác như vậy?

Sau cơn giận là sự lo lắng.

Anh ta vội vàng liên hệ với Phó Thừa Lâm. 

Anh ta còn nghĩ: nếu Phó Thừa Lâm không nghe máy, anh ta sẽ lập tức bay sang Hồng Kông.

Ngữ điệu của Phó Thừa Lâm không nghe ra chút khác thường nào. Trước đây anh đối xử với Trịnh Cửu Quân ra sao thì đêm nay vẫn thế. Nhưng anh liên tục truy hỏi một chuyện: "Cậu đã nói với ai việc tôi đang uống thuốc? Bị người ta dạy đời thế này, tôi thấy rất khó chịu."

Những trang sách bị lật do gió thổi, phát ra âm thanh xào xạc.

Trịnh Cửu Quân đóng cửa sổ, đứng khựng lại: "Trịnh Cửu Quân tôi thề chưa từng nói với ai."

Trên bàn chất đống báo cáo nhưng anh ta chẳng buồn liếc lấy một cái. Thường thì Phó Thừa Lâm phụ trách kế hoạch tổng thể còn Trịnh Cửu Quân lo việc đối ngoại. Hai người có ràng buộc lợi ích chặt chẽ. Dù là về vấn đề công việc hay vấn đề tình cảm, Trịnh Cửu Quân cũng sẽ không hé một lời. Anh ta vẫn có cái nhìn tổng thể. Nhưng nghĩ đến việc kẻ địch đang trong tối còn họ thì ở ngoài sáng, anh ta tức giận mà chẳng biết trút vào đâu, chỉ thấy hoang mang vô lực.

Anh ta đợi Phó Thừa Lâm trở về Bắc Kinh.

Sau đó tự mình lái xe ra sân bay đón.

Cuối tháng Mười, sương giá phủ đầy mái nhà và bệ cửa sổ, từng chút từng chút tan ra dưới ánh mặt trời. Gió lạnh ập đến, anh ta kéo chặt cổ áo, chạm mặt Phó Thừa Lâm và Khương Cẩm Niên ở bãi đậu xe.

Khương Cẩm Niên đang kéo vali của Phó Thừa Lâm, vừa đi vừa hào hứng trò chuyện cùng anh: "Ngày mai em phải tham gia một hội nghị chứng khoán. À còn nữa, tuần sau đến lượt em đi công tác bốn ngày liền. Đợi mãi anh mới về, vậy mà em lại bận mất rồi… Tối nay em nấu cơm cho anh ăn nhé."

"Giống em nói đấy, hiếm hoi lắm mới gặp được em," Phó Thừa Lâm vòng tay ôm vai cô, "nên để em nấu cơm thì anh thấy không ổn lắm đâu."

Khương Cẩm Niên cười khẽ.

Cô lấy ra một chiếc túi giấy nhỏ đựng đồ ăn, bên trong là bánh quy hình trái tim do cô tự làm, vỏ ngoài giòn thơm, có lớp nam việt quất mà Phó Thừa Lâm yêu thích. Cô nhét túi bánh vào túi áo anh, vô tình chạm phải… chiếc hộp đựng nhẫn.

Cô không cố tình ghi nhớ.

Chỉ là hộp ấy được mạ vàng, thiết kế độc đáo, vừa chạm vào là nhận ra ngay.

Dòng người thưa dần, bãi đỗ xe càng trở nên yên tĩnh.

Phó Thừa Lâm nói với cô: "Cái đó là… để đựng thiết bị lấy mã ngân hàng." Anh lấy chiếc hộp ra, nhét sang túi áo bên trái. Đồng thời cầm lấy đồ ăn vặt cô đưa, mỉm cười: "Chà, em còn biết nướng bánh nữa sao?"

Khương Cẩm Niên cười gượng: "Em thấy anh hay mua bánh quy nhân nam việt quất ngoài tiệm nên muốn nói với anh rằng em cũng làm được đó."

Cô giữ một khoảng cách nhỏ với anh.

Anh không để ý, cúi đầu cắn một miếng bánh.

"Ngon lắm." Anh nói, "Cảm ơn em."

Cô không lên tiếng.

Phó Thừa Lâm gọi: "Niên Niên?"

Khương Cẩm Niên lúc đó mới hoàn hồn, đáp lại: "Em đây."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!