Chương 5: Hoa hồng

Editor: Peachy

Lý tưởng sở dĩ luôn tốt đẹp, là bởi nó có có thể sẽ chẳng bao giờ được thực hiện.

Hiện thực cuộc sống và lý tưởng là hai đường thẳng song song, chúng bổ trợ cho nhau, nhưng sẽ vĩnh viễn không giao nhau.

Khoảng cách vuông góc giữa lý tưởng và hiện thực lại khiến người ta say mê, làm người ta điên cuồng.

(Mình nghĩ ở đây có liên quan tới kiến thức toán học, khi đo khoảng cách giữa hai đường thẳng, người ta sẽ dựng một đường thẳng vuông góc chung. Từ đó mới có "khoảng cách vuông góc".)

Khương Cẩm Niên cam tâm tình nguyện vì điều đó mà nỗ lực.

Tuy rằng cô vừa mới ba hoa, nói cái gì mà "Con sẽ trở thành một giám đốc đầu tư thực thụ" nhưng thật ra đến cả cái bóng của vị trí đó cô cũng chưa dám chạm đến. Nhưng ít nhất là, bố vẫn ủng hộ cô.

Bố cô từ trong điện thoại nhắc mãi: "Có lý tưởng là tốt! Nhưng mà, con phải suy nghĩ kỹ, người trong nhà không thể giúp đỡ, con phải chịu khó vất vả... Vất vả thì vất vả, nhưng phải ăn uống đoàng hoàng, đừng tiết kiệm tiền. Bố với mẹ con có lương hưu, em trai con cũng hiểu chuyện, mọi người trong nhà đều rất tốt."

Khương Cẩm Niên liên tục gật đầu: "Mọi người cũng thế, ăn cơm đầy đủ, chú ý nghỉ ngơi... Với lại, nếu trong nhà thiếu tiền, nhất định phải nói với con."

"Thiếu tiền gì chứ? Không thiếu tiền!" Bố cô trả lời, "Con cứ tự chăm sóc bản thân thật tốt, điều gì cũng không sánh bằng." Sau khi cuộc trò chuyện kết thúc, Khương Cẩm Niên xuống tầng ăn cơm.

Cô khẽ cúi đầu, bước đi nhẹ nhàng.

Gần tới cổng đột nhiên thấy nhiều hình bóng đan xen, cô nhìn chăm chú... Arggg, khủng thật đấy.

Người tới chính là Phó Thừa Lâm.

Anh cũng không xuất hiện một mình mà đi cùng một đoàn hai xe với năm sáu người khác.

Cửa xe mở, cấp trên La Hạm của Khương Cẩm Niên đứng ở một bên nở nụ cười đon đả, nhiệt tình tiếp đón. Mà boss của La Hạm, tổng giám đốc quỹ đầu tư của công ty cũng đang hoan nghênh chào đón đoàn người này.

Cũng quá là phô trương đi, Khương Cẩm Niên oán thầm.

Trước kia cô cũng biết, nhà Phó Thừa Lâm kinh doanh một chuỗi khách sạn trải rộng khắp cả nước, chiếm lĩnh thị trường cao cấp, hình như gần đây đang có ý định đưa lên sàn giao dịch. Mà bản thân Phó Thừa Lâm, mượn danh tiếng của khách sạn thành lập một bộ phận kiểm soát chứng khoán nội bộ, đồng thời thu mua lại một công ty quản lý quỹ (*) nào đó.

(*) Công ty quản lý quỹ là một loại hình tổ chức trung gian tài chính, chuyên thành lập và quản lý các quỹ đầu tư, phục vụ nhu cầu đầu tư trung và dài hạn của công chúng.

Hơn nữa, anh còn là đối tác cấp cao của một tổ chức quản lý tài sản (*) khác.

(*) hay được biết đến là AMC

- Asset Management Company, hiểu nôm na là công ty quản lý tài sản cho các doanh nghiệp, nhà đầu tư. Bao quát hơn, AMC gồm các công ty quản lý tài sản có thể là của một ngân hàng, nhiều ngân hàng hoặc cả một quốc gia.

Người có tiền luôn có trăm phương nghìn kế để khiến bản thân có nhiều tiền hơn.

Bọn họ càng thăng tiến, chức vụ và danh hiệu lại càng chồng chéo.

Khương Cẩm Niên lắc đầu thở dài, hâm mộ không nổi.

Cô nghĩ, việc quan trọng của cô bây giờ là đi ra ngoài ăn cơm trưa.

Cô cố ý tránh đi qua cửa chính, vòng qua cửa ngoài cùng phía trái đại sảnh.

Rất tốt, không chạm mặt Phó Thừa Lâm.

Anh hiện tại đang bị vây quanh, cơ bản là không thể nào nhìn thấy cô được.

Nhưng rốt cuộc là cô đang trốn tránh điều gì? Chính cô cũng không nghĩ ra.

Một buổi chiều cứ thế trôi qua thật nhanh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!