Chương 49: Biến cố

Chuyện xảy ra bất ngờ, Phó Thừa Lâm buộc phải nhanh chóng quay trở về.

Anh gọi điện liên tục không ngừng nghỉ còn Khương Cẩm Niên chỉ có thể ngồi ngoài cửa nghe động tĩnh bên trong. Cô phát hiện thì ra anh cũng phải giả lả luồn cúi, cũng phải tỏ ý quy phục khi đối diện với những vị "cục trưởng", "chủ tịch ủy ban", "tổng giám đốc điều hành", chuyển đổi ngôn ngữ liên tục giữa tiếng Trung và tiếng Anh. Không hiểu sao cô thấy buồn vô cùng, còn buồn hơn cả lúc bị người ta hắt cả ly rượu vào người.

Kỳ nghỉ kết thúc sớm.

Chỉ kéo dài được hai ngày.

Cô ngẩng đầu nhìn ánh trăng đêm nay.

Quầng sáng viền quanh mặt trăng như một lớp lông tơ mờ mịn, ánh sáng trong trẻo mà lạnh lẽo.

Những bóng sáng nhàn nhạt chập chờn, từng đốm xanh lam len lỏi sát mép cỏ… Đó là một đàn đom đóm. Cô nhớ hồi nhỏ thường lấy một chiếc lọ thủy tinh đựng đầy đom đóm, nhưng đã lâu lắm rồi, cô không còn gặp lại loài sinh vật bé nhỏ này vào mùa hạ nữa.

Khương Cẩm Niên mở vali tìm bao thuốc mà mình đã giấu kỹ. Cô bật bật lửa, châm thuốc. Làn khói và tàn lửa bùng lên, cô hít nhẹ một hơi, để đầu óc tỉnh táo lại.

Phó Thừa Lâm vừa ra khỏi phòng liền thấy Khương Cẩm Niên. Anh lập tức giật lấy điếu thuốc, dập tắt rồi ném vào thùng rác: "Đừng hút nữa, con gái hút thuốc không tốt cho sức khỏe. Trong phòng có trái cây đấy, em ăn chút nhé? Để anh gọt dứa và cam cho em."

Khương Cẩm Niên chỉ hỏi: "Khi nào mình về nước thế?"

Anh khựng lại. Cô yên lặng chờ câu trả lời.

Một lúc sau, anh mới khẽ nói: "Anh xin lỗi."

Khương Cẩm Niên bất giác bật cười, xua tay với anh: "Anh đừng xin lỗi em. Anh cũng đâu muốn xảy ra chuyện này đâu. Sau này mình còn rất nhiều dịp để nghỉ ngơi mà, khi đó anh bù cho em là được."

Dưới ánh trăng, cô ôm lấy anh: "Em đi thu dọn hành lý đây."

Phó Thừa Lâm giữ chặt cổ tay cô: "Chúng ta sẽ bay lúc 8:30 sáng mai, em không cần vội đâu. Hiện tại các chuyến bay thương mại đều bị hoãn, phi công của mình còn đang ở đảo khác, quay về cũng không kịp." Nói xong, anh lại quay vào nghe điện thoại và bật máy tính lên.

Khương Cẩm Niên biết anh đang bận muốn chết.

Cô giúp anh thu dọn đồ đạc, gấp gọn gàng từng bộ quần áo của anh: mũ, dụng cụ, cần câu, đồng hồ… Khi cô gấp quần lại, một chiếc hộp khảm vàng nạm ngọc bích tinh xảo rơi ra khỏi túi.

Khương Cẩm Niên mở ra xem, bên trong là một chiếc nhẫn kim cương quý giá nằm yên trong lớp nhung đỏ sẫm.

Dựa vào kiến thức giám định của mình, cô xác định chiếc nhẫn này… không phải hàng thường, phải trị giá hàng trăm vạn.

Anh định cầu hôn sao? Ở đảo này?

Khương Cẩm Niên bị suy đoán này của bản thân làm cho tự giật mình.

Nhưng giờ phút này tình yêu đâu có nghĩa lý gì. Cô nhét chiếc hộp trở lại túi quần và đặt nó lên lớp trên cùng. Cô kiểm tra các căn phòng còn lại, tìm kĩ những vật rơi rớt, chắc chắn không bỏ sót ngóc ngách nào mới đi tắm rồi lên giường ngủ.

Nửa đêm, Phó Thừa Lâm mò mẫm vào phòng trong bóng tối.

Anh không thấy đường nên đầu gối bị đập vào chân giường.

"Cộc" một tiếng nhẹ nhưng anh vẫn không kêu một lời.

Căn phòng chìm trong đêm đen bất tận, ngột ngạt, cô tịch cùng tiếng gió thổi rì rào.

Anh ngồi bên mép giường, cúi người chậm rãi tìm lại bộ đồ ban ngày.

Nhưng không tìm thấy.

Phó Thừa Lâm bật đèn lên.

Thực ra Khương Cẩm Niên đã tỉnh. Nhưng cô giả vờ ngủ. Cô nằm nghiêng quay lưng về phía anh, nghe tiếng lục lọi khe khẽ. Dưới ánh đèn mờ, bóng dáng mơ hồ, cô cảm nhận được cuối cùng anh cũng lật vali, tìm lại chiếc hộp nhẫn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!