Hơi nước bốc lên, gợn sóng lăn tăn, cánh hoa trôi lững lờ theo dòng nước xoáy.
Khương Cẩm Niên gượng gạo đáp lại: "Anh đừng mắng em nữa mà."
Cô vòng tay ôm lấy cổ anh, cả người dính sát lại gần như muốn treo lên người anh. Giọng cô chậm rãi mà rõ ràng, dịu dàng họi anh: "Bạn Phó ơi, bạn Phó à, bây giờ anh hết giận chưa?"
Phó Thừa Lâm lại bảo: "Lúc em tặng vỏ sò đâu có gọi anh là bạn Phó, sao giờ lại đổi cách xưng hô rồi?"
Dường như anh quyết không bỏ qua: "Chuyện này không thể nhẹ nhàng cho qua được, em phải nhận thức rõ được mức độ nghiêm trọng của nó. Dù là nghịch ngợm hay giận dỗi gì cũng được, an toàn của em luôn phải đặt lên hàng đầu… Em có đang nghe anh nói không đấy?"
Thật ra Khương Cẩm Niên vẫn đang nghe.
Nhưng cô lại nằm vào lòng anh ngáp một cái.
Thế là anh bắt đầu nghi ngờ thái độ nghiêm túc của cô.
Khương Cẩm Niên cực kỳ thức thời: "Chồng ơi, mình tắm xong rồi đi ngủ nhé."
Phó Thừa Lâm vòng tay giam cô lại, cúi xuống nhìn cô. Cô vốc một tay nước ấm hắt tung lên, chạy thoát khỏi vòng tay anh. Anh không đuổi theo nữa, chỉ nâng ly vang lên nhấp một ngụm, trong lòng bàn tay vẫn nắm chặt vỏ sò nhỏ cô tặng.
Khung cảnh trong phòng tắm mờ ảo như mưa bụi, ánh đèn khiến mọi thứ càng thêm mơ hồ.
Khương Cẩm Niên dựa vào thành bể, quay đầu nhìn anh, thấy anh vẫn chăm chú nhìn vào vỏ sò… Trái tim cô không kìm được mà đập loạn nhịp. Cô quay lại bên cạnh Phó Thừa Lâm, nâng cổ tay anh lên, uống rượu từ chiếc ly anh đang cầm.
"Rượu nho xanh," cô nhận ra mùi vị, hơi l**m môi, "chua chua ngọt ngọt."
Phó Thừa Lâm không đáp lại. Anh lấy chai rượu rót thêm rượu vào ly.
Tối đó, hai người nằm ngủ cùng nhau.
Khương Cẩm Niên hơi ngà ngà, mãi không ngủ được, bắt đầu nói nhảm trong cơn say: "Tay anh đâu rồi? Sao không ôm em?"
Phó Thừa Lâm đặt tay sau lưng cô: "Anh đang ôm đây mà?" Anh lấy tay kia che mắt cô lại. Nhưng cô không chịu ngủ, cứ chớp mắt liên tục, lông mi cọ qua cọ lại vào lòng bàn tay anh.
Cảm giác ngứa ngáy ấy lan dần, khiến anh hơi mất kiểm soát. Phó Thừa Lâm thu lại ý cười bên môi, trực tiếp nhắc nhở cô: "Đã mười một giờ rồi, em mà không ngủ là trời sáng mất."
Gió biển lùa qua khe cửa sổ khép hờ mang theo mùi muối biển thanh mát khiến người ta không khỏi liên tưởng đến sóng vỗ dạt dào, biển trời mênh mông.
Khương Cẩm Niên cuối cùng cũng thấy buồn ngủ.
Cô nói: "Phải rồi, mai em phải dậy sớm, tận sáu giờ cơ."
"Không cần sớm thế đâu," Phó Thừa Lâm thong thả đáp, "Em đâu phải đi làm."
Anh lược bỏ đi trạng ngữ chỉ thời gian: Em đang trong kỳ nghỉ mà.
Khương Cẩm Niên không còn biết trời trăng gì nữa, một mực khẳng định: "Ai nói vậy? Việc quan trọng nhất đời em chính là đi làm!"
Phó Thừa Lâm đồng tình với quan điểm này của cô. Anh cũng cực kỳ coi trọng công việc và hiệu suất làm việc. Anh còn chưa kịp lên tiếng đáp lại thì cô bỗng ngồi dậy, ôm chặt lấy một cái gối, bộc bạch: "Em muốn làm giám đốc quỹ…"
Cô nói nửa chừng rồi lại chùng xuống, "Nhưng làm không nổi, chắc phải cố thêm vài năm nữa. Chiến lược đầu tư và giao tiếp xã hội em đều phải học lại."
Phó Thừa Lâm tiếp lời cô, khuyến khích: "Đừng nghĩ nhiều quá, anh tin em sẽ trở thành một giám đốc quỹ hàng đầu."
Khương Cẩm Niên cười nhạt.
Cô không biết vui hay buồn cuộn tròn người lại. Phó Thừa Lâm không biết cô đang nghĩ gì.
Anh hỏi: "Em dám cược không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!