Chương 47: Du lịch (2)

Trong lòng Khương Cẩm Niên, Phó Thừa Lâm giống như một cuốn bách khoa toàn thư sống.

Anh phản ứng nhanh nhạy, kiến thức trải rộng ở nhiều lĩnh vực.

Cô biết rất rõ trong tình cảm mình dành cho anh có một phần là sự ngưỡng mộ.

Chuyện này là tốt hay xấu, cô cũng không phân định được.

Khương Cẩm Niên lấy điện thoại ra, đeo tai nghe vào.

Phó Thừa Lâm liếc nhìn màn hình điện thoại cô xem cô đang chọn bài gì. Cô quay sang cười với anh, tháo tai nghe bên trái ra, tự mình đeo lên cho anh rồi hỏi: "Anh có thích nghe mấy bản piano du dương không? Bài này là "Merry Christmas Mr. Lawrence" của Sakamoto Ryuichi."

Phó Thừa Lâm hỏi ngược lại cô: "Em bắt đầu học piano từ năm mấy tuổi?"

"Hồi em còn nhỏ, bên cạnh nhà em có một bà cụ hàng xóm sống một mình," Khương Cẩm Niên đáp, "Bà là giáo viên dạy nhạc ở trường cấp hai đã về hưu, chân tay không linh hoạt, hình như cũng chẳng có người thân. Ngày nào mẹ cũng bảo em mang cơm sang rồi mang quần áo về giặt giũ phơi khô cho bà. Bà cảm thấy vô công bất thụ lộc nên đã dạy em đánh đàn. Hồi đó em bảy hay tám tuổi gì đấy."

Khương Cẩm Niên nằm dài, tiếp tục kể chuyện ngày xưa: "Nhà bà có một cây đàn piano cũ. Chiều nào đi học về em cũng sang đó. Không phải vì em yêu âm nhạc, mà vì ở nhà không có ai nên em hơi sợ."

Phó Thừa Lâm thỉnh thoảng lại gật đầu, ra hiệu cho cô biết anh vẫn đang lắng nghe.

Nhưng anh không lên tiếng ngắt lời cô.

Cô kể tiếp: "Em được bắt đầu học từ những khuông nhạc. Mỗi ngày luyện đàn sáu tiếng, dù sao em cũng chẳng có gì khác để làm. Năm em mười một tuổi, một người hàng xóm gợi ý bà nên mở lớp để dạy thêm nhiều học sinh hơn."

Cô dừng lại, không nói nữa.

Phó Thừa Lâm hỏi: "Sau đó em và bà bất đồng quan điểm hả?"

"Không có," Khương Cẩm Niên lắc đầu.

Tiếng đàn trong tai nghe dần đi vào hồi kết.

Khi nốt nhạc cuối cùng vừa tắt, Khương Cẩm Niên mới cất tiếng: "Bà đã mất rồi. Bà còn để lại cho em một khoản tiền và cây đàn piano. Còn căn nhà thì thuộc về con trai bà. Đến lúc đó em mới biết… thì ra bà cũng có con trai."

Phó Thừa Lâm nhận ra sự biến chuyển trong cảm xúc của cô.

Anh đưa tay xoa trán cô.

Trong lòng thầm nghĩ, sau này nếu có cơ hội, anh muốn đến thăm mộ bà, thắp cho bà một nén nhang, cảm ơn vì bà đã chăm sóc Khương Cẩm Niên chu đáo như thế.

Anh nhắm mắt lại, nhớ về thời đại học. Khi đó Khương Cẩm Niên đang tập đàn một mình trong phòng nhạc. Anh đi ngang qua, nhận ra bản nhạc khi ấy cũng chính là "Merry Christmas Mr. Lawrence" đang phát hiện tại.

Cô còn chơi được cả bản "The Flight of the Bumblebee" rất trơn tru mạch lạc.

Nhưng năm đó, lúc ngồi trước mặt anh, ngay cả bản nhạc đơn giản "Für Elise" cô cũng đánh sai loạn xạ.

Anh thì thường xuyên âm thầm nghe lén.

Còn ngay lúc này đây, trong tiếng đàn du dương, anh ôm Khương Cẩm Niên trong lòng ngủ một giấc thật yên bình.

Trước chuyến đi này, Khương Cẩm Niên chưa từng đặt chân tới đảo lần nào.

Một là vì cô sợ đen da, hai là không có thời gian, ba là chẳng biết đi đâu.

Phó Thừa Lâm đã quyết định thay cô. Máy bay hạ cánh ở sân bay địa phương. Xe đưa họ tới một khách sạn ven biển được bao quanh bởi muôn hoa và cây xanh khiến tòa nhà trông như một khu vườn.

Phòng của Khương Cẩm Niên và Phó Thừa Lâm hướng thẳng ra biển. Bên ngoài cửa sổ sát đất là một bể bơi riêng được bao quanh bởi cây cọ um tùm. Nước trong bể bơi ngang bằng với bậc đá cẩm thạch, lấp lánh gợn sóng dưới ánh mặt trời.

Khương Cẩm Niên đẩy cửa sổ ra, gió biển mang theo tiếng sóng xô ùa vào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!