Chương 46: Du lịch (1)

La Hạm cũng không ngại Khương Cẩm Niên.

Cô ấy mở bản báo cáo ra, chỉ vào mấy dòng chữ đen: "Lý lẽ rõ ràng, trình bày mạch lạc. Nhưng theo tôi thấy thì vẫn hơi dài dòng. Khương Cẩm Niên, buổi trưa em có thời gian thì giúp cậu ta chỉnh sửa lại nhé, chiều nay tôi sẽ đi gặp Tổng giám đốc thảo luận về vấn đề này."

Khương Cẩm Niên bình thản đồng ý.

Cô nghiêng mặt, mỉm cười với Cao Đông Sơn.

Anh ta giơ tay gãi cổ áo, động tác kéo dài hai ba giây, trông đầy vẻ ngượng ngùng lúng túng. Như thể anh ta đột nhiên biến thành Đường Tăng còn Khương Cẩm Niên là một con yêu tinh đang chờ trực nuốt chửng anh.

Anh ta chặn La Hạm lại, trên môi treo một nụ cười nhàn, nhẹ nhàng nói: "Hôm qua, Khương Cẩm Niên mới cùng tôi trò chuyện về kế hoạch này."

La Hạm không nhận ra chút khác thường nào. Dù có biết, cô ấy cũng sẽ không đưa ra phản ứng gì khác, chỉ dửng dưng đáp lại: "Vậy thì vừa hay để cô ấy giúp cậu."

Nói xong liền rời đi.

Để hai người Khương Cẩm Niên và Cao Đông Sơn ở lại.

Khương Cẩm Niên trầm mặc một lúc mới nói: "Hôm qua anh nói là muốn đi dạo lung tung, tôi còn lo là tâm trạng anh không tốt. Giờ xem ra tâm trạng anh tốt lắm đấy, vậy thì tôi an tâm rồi."

Cao Đông Sơn đứng bên bức tường cạnh cửa sổ. Gió lạnh luồn qua rèm cửa lùa vào đầu ngón tay khiến anh ta hơi rùng mình, nhưng giọng nói vẫn dịu dàng: "Tôi vừa kể với quản lý La, chuyện tối qua cô…"

Khương Cẩm Niên bỗng thấy tức giận, cắt lời: "Hôm qua tôi làm sao vậy? Không phải hôm qua tôi chỉ nói hàn huyên với anh vài câu thôi sao?"

Cao Đông Sơn xòe hai tay áp xuống như muốn đè lại cơn giận dữ của cô: "Giả sử tôi không viết bản đề án thì làm gì có ai biết? Ai thấy được? Idea hay thì phải share chứ. Tôi… tôi đã viết hơn ba vạn chữ đấy."

Khương Cẩm Niên nghe anh ta biện hộ thì càng tức mà không có chỗ phát tiết.

Cô không ngờ một bản kế hoạch phát triển do một nhân viên nghiên cứu đề xuất lại được La Hạm coi trọng và tiến cử lên cấp trên. Nếu tối qua cô nhanh tay nắm bắt cơ hội, hoặc lúc trên tàu điện không buột miệng nói ra thì giờ đâu cần phải gượng gạo nhân nhượng vì lợi ích chung như thế này.

Tiếng quẹt thẻ "tít tít" vang lên, cửa kính gần đó mở ra rồi lại khép lại.

Mọi người hối hả qua lại.

Có người đi ngang qua đùa hỏi: "Khương Cẩm Niên, cô đang cãi nhau với Cao Đông Sơn đấy à? A

-share hôm nay lại rớt thảm hại sao?"

"Cậu hiểu lầm rồi, tôi đâu có thời gian để cãi nhau?" Khương Cẩm Niên cầm lấy cốc nước lọc, thản nhiên nói, "Cao Đông Sơn có tầm nhìn chiến lược lắm, hôm qua không về nhà, thức trắng đêm viết đề án đấy."

Đồng nghiệp nghe xong sửng sốt.

Khương Cẩm Niên đi về chỗ ngồi của mình.

Từ khi vào làm đến nay, cô và Cao Đông Sơn vẫn hợp tác ăn ý. Nhưng vì nhan sắc của Khương Cẩm Niên quá nổi bật, hai người thường bị đem ra làm đề tài bàn tán, dường như tất cả mọi người đều không tin vào tình bạn thuần túy giữa nam và nữ mà chỉ tin vào sự khác biệt giữa chính cung và lốp dự phòng.

Có lẽ, đàn ông trẻ tuổi đều dễ có cảm tình với phụ nữ xinh đẹp.

Phải mất rất lâu Khương Cẩm Niên mới quen được với những lời trêu chọc và những sự quan tâm đầy ẩn ý ấy.

Sự quan tâm từ người khác giới, không xuất phát từ tính cách hay năng lực của cô, mà chỉ đơn giản là vì cô "ưa nhìn".

Khương Cẩm Niên ngồi thẳng lưng, một tay chống cằm, cảm thấy cô quạnh đến nực cười. Cô mở tài liệu ra xem, những con số rối rắm dồn dập trước mắt nhưng chẳng cái nào lọt được vào đầu. Đến trưa, La Hạm gửi mail cho cô, đính kèm bản gốc kế hoạch của Cao Đông Sơn. Khương Cẩm Niên lại nghi ngờ có phải anh ta đã nói gì riêng với La Hạm không, sao cô ấy không trực tiếp đến nhờ cô?

Dù trong lòng còn nhiều khúc mắc nhưng Khương Cẩm Niên vẫn giúp anh ta chỉnh sửa bản thảo.

Cô thêm chú thích, tạo thêm một file mới tổng hợp các mục cần sửa, gửi cho La Hạm, đồng thời CC cho Cao Đông Sơn. Nhưng cả hai đều không hồi âm.

Thực ra, Cao Đông Sơn không có thiên phú đầu tư, lúc thành lúc bại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!