Chương 45: Tường vi

Cửa kính cách âm không tốt lắm.

Vì trong văn phòng vẫn còn mấy người đồng nghiệp nên Khương Cẩm Niên chỉ có thể nói lấp lửng: "Không phải em đâu, anh hiểu lầm rồi."

Phó Thừa Lâm vẫn truy hỏi: "Vậy là ai?"

Khương Cẩm Niên ngập ngừng vài giây rồi nhẹ giọng đáp: "Là quản lý La."

Phó Thừa Lâm rất hài lòng với câu trả lời này. Chiều hôm qua, anh kết thúc công việc sớm, đang chuẩn bị mau chóng về nhà thì nhận được tin nhắn của tài xế: Cô Khương đã trở về khu Hạnh Viên.

Thế là chữ "nhà" với anh bỗng dưng mất đi sức hấp dẫn vốn có.

Phó Thừa Lâm ở lại công ty làm thêm giờ cũng chẳng ai quan tâm.

Anh vội vàng ăn xong bữa tối, m thầm tính toán: làm thế nào mới có thể sống chung với Khương Cẩm Niên nhỉ? Nếu anh chủ động đề nghị, chắc chắn sẽ bị cho là l* m*ng, thiếu suy nghĩ. Cô không những sẽ từ chối mà còn nghi ngờ anh có động cơ xấu xa. Dù đúng là anh có ý đồ không trong sáng thật nhưng mấy chuyện xấu hổ ấy anh tuyệt đối sẽ không nói ra.

Khương Cẩm Niên, Khương Cẩm Niên. Anh cứ thầm nhẩm đi nhẩm lại cái tên này.

Hôm nay anh nói với cô: "Dì giúp việc nhà anh bị dị ứng với lông mèo, em có tiện hàng ngày chăm sóc …"

Mấy chữ "Tỷ Giá Hối Đoái" còn chưa kịp nói ra, Khương Cẩm Niên đã vạch trần âm mưu của anh: "Em đang tìm phòng ở gần công ty và thảo luận với chủ nhà xem có thể nuôi mèo không… Chỉ cần được phép nuôi là em chuyển liền."

Phó Thừa Lâm bật cười: "Vậy để anh làm chủ nhà của em nhé."

Khương Cẩm Niên cứng người, siết chặt điện thoại. Với Phó Thừa Lâm thì việc mua thêm một căn nhà không phải chuyện khó. Hơn nữa, đầu tư bất động sản ở trung tâm thành phố thì lời là cái chắc, chiến lược này của anh không có gì để bắt bẻ.

Trong đầu Khương Cẩm Niên tự biên ra một bộ phim "Tên chủ nhà xảo trá và cô khách thuê trọ ngốc nghếch". Khi nam chính thường xuyên ghé thăm, mạch truyện liền rẽ sang hướng không phù hợp với trẻ em. Cô vội vàng dừng mấy suy nghĩ ngớ ngẩn ấy lại, vờ như không có chuyện gì: "Tối em gọi lại cho anh nhé, giờ em còn bận chút việc."

Anh dịu dàng đáp: "Ừ, anh đợi em."

Cuộc gọi kết thúc 

Khương Cẩm Niên quay lại, nói tiếp câu chuyện về kênh phân phối với đồng nghiệp.

Đàm Thiên Khải hẳn phải là một vị giám đốc bận rộn, nhưng lúc này anh ta không rời đi mà đứng chờ ở bên cạnh, thỉnh thoảng lại nói vài câu. Đoạn Diệp cười bảo anh ta chính là người dẫn đường cho các quỹ đầu tư tiêu biểu.

Đàm Thiên Khải hơi ngượng. Anh ta xuất thân từ khoa kỹ thuật của một trường đại học danh tiếng và chỉ bắt đầu tiếp xúc với lĩnh vực đầu tư tài chính sau khi trải qua vài chương trình cao học. Anh ta vẫn giữ được tinh thần nghiên cứu mộc mạc đặc trưng của dân khối kỹ thuật.

Anh ta đáp: "Một người thì không thể dẫn đường được, là có sự góp sức của cả một đội ngũ nghiên cứu." Rồi anh ta khen Khương Cẩm Niên: " Trường Giang sóng sau xô sóng trước, trợ lý Khương chính là hy vọng tương lai của công ty chúng ta."

Khương Cẩm Niên lập tức bật cười: "Chúng ta đã có kết quả nghiên cứu rồi thì cũng phải có người đi quảng bá và sales chứ, anh nói đúng không?" Sau đó, cô chủ động chuyện trò vài câu với Đoạn Diệc, phát hiện ta mọi người rất bận rộn. Cô cũng không nán lại văn phòng của người ta nữa, xin phép đi trước.

Vừa ra đến hành lang, Đàm Thiên Khải đuổi theo cô.

Hành lang tầng này được trải thảm, bước chân Khương Cẩm Niên nhẹ nhàng không phát ra am thanh. Cô mặc một bộ váy xanh đậm như bầu trời lúc nửa đêm, cực kỳ hợp với khí chất vừa quyến rũ vừa huyền bí của cô. Đàm Thiên Khải thầm nghĩ, cô không hợp làm nghiên cứu mà nên đứng ở quầy lễ tân làm "gương mặt đại diện" thì hơn. Anh ta còn cảm thấy Khương Cẩm Niên và La Hạm lúc còn trẻ có vài nét giống nhau, không phải về ngoại hình mà là tính cách.

Anh ta hỏi: "Quản lý La có từng nói trông cô rất giống cô ấy thời trẻ không?"

Khương Cẩm Niên đáp: "Không ạ. Quản lý La làm việc quyết đoán và rất có chính kiến, tôi còn phải học hỏi nhiều lắm."

Tần Thiên Khải tỏ vẻ bất ngờ: "Cô cũng là người rất có chính kiến mà?" Không đợi Khương Cẩm Niên trả lời, anh ta bắt đầu dò hỏi về tình hình của La Hạm.

Dù anh ta hỏi han vô cùng khéo léo nhưng Khương Cẩm Niên vẫn thấy phiền, cô nói thẳng: "Hình như tôi từng gặp bạn gái anh rồi. Sự kiện lần trước của công ty anh có dẫn cô ấy đến. Hôm nào anh rảnh tôi sẽ mời cả Giám đốc La, mấy người chúng ta cùng nhau ăn một bữa cơm tăng tình đồng nghiệp nhé?"

ĐàmThiên Khải nghẹn lời.

Một lúc sau anh ta mới nói: "Tôi với cô ấy chia tay rồi."

Ồ, thật sao?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!