Cuối tháng Chín, thời tiết bỗng chốc se lạnh. Ánh nắng ban mai chuyển thành sắc vàng nhạt, xua tan làn sương mờ ảo buổi sớm.
Khương Cẩm Niên tỉnh giấc nhưng không vội rời giường. Cô cầm điện thoại lướt xem thông báo, từng cử động đều nhẹ nhàng cẩn trọng, không phát ra một tiếng động nào. Cô nhớ Phó Thừa Lâm về rất muộn, nhưng cụ thể là mấy giờ thì lại không rõ.
Khương Cẩm Niên len lén nhìn anh, anh vẫn đang ngủ. Tay trái anh đặt hờ lên eo Khương Cẩm Niên nên cô không tiện xoay người rời đi. Vậy là cô đành nhẹ nhàng trở mình, nằm nghiêng đối diện với anh. Đúng lúc đó, anh mở mắt, vòng tay ôm lấy lưng cô.
"Chào buổi sáng" anh cất lời, "Niên Niên."
Ánh sáng sớm phác họa rõ nét khuôn mặt anh. Mái tóc có chút rối bời, xương quai hàm sắc nét. Trung bình một ngày râu của một người trưởng thành mọc thêm 0,4mm. Khương Cẩm Niên đưa tay v**t v*, tỉ mỉ cảm nhận.
Anh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh như thường, chỉ lặng lẽ nhìn cô chăm chú. Khương Cẩm Niên lập tức chìm trong ánh mắt anh, như bỏ hết vũ khí đầu hàng, thậm chí còn chui đầu vào gối trốn tránh.
Cô không quên đáp lại một câu: "Chào buổi sáng, anh Phó."
Phó Thừa Lâm kéo chăn đắp lại cho cô. Trái lại, anh lại là người rời giường trước. Anh sang phòng bên gọi điện thoại, Khương Cẩm Niên loáng thoáng nghe thấy những từ như "tranh chấp cổ đông". Cuộc gọi tiếp theo, anh chuyển sang nói chuyện hoàn toàn bằng tiếng Anh, dù vậy cô vẫn nghe rõ mồn một… Cũng không phải cố ý nghe lén, mà là lúc Khương Cẩm Niên đứng ở phòng khách, cô nhận ra Phó Thừa Lâm chỉ khép hờ cánh cửa.
Cô thầm nghĩ: gánh nặng trên vai anh thật nặng nề.
Dù cô muốn dành thêm thời gian bên anh, nhưng hiện thực và công việc lại không cho phép.
Sau bữa sáng, Phó Thừa Lâm bảo tài xế đưa cô về nhà. Khương Cẩm Niên xách vali lên xe, vẫy tay tạm biệt anh. Từ miệng tài xế, cô dò hỏi được lịch trình của anh, bèn chủ động nhún nhường: "Làm phiền anh chở tôi về khu dân cư Hạnh Viên nhé, là nhà tôi đó."
Tài xế có vẻ ngạc nhiên, liên tục nhấn mạnh rằng biệt thự của Phó Thừa Lâm cũng gần đó. Giờ mới mười giờ sáng, giao thông thuận lợi, chạy thêm hơn một tiếng là Khương Cẩm Niên có thể về tới nhà của Phó Thừa Lâm.
Nhưng Khương Cẩm Niên lại nói: "Ngày mai anh ấy bay rồi, hôm nay tôi không làm phiền nữa."
Cô cho rằng mình đang thể hiện sự chu đáo.
Hơn hai mươi phút sau, xe dừng lại. Cô bước qua cổng khu Hạnh Viên, đi ngang một bãi cỏ xanh vàng đan xen.
Một vài đứa trẻ đang nô đùa, chạy qua chạy lại ném túi cát, phụ huynh thì ngồi một bên trò chuyện, chia sẻ kinh nghiệm nuôi con.
Đột nhiên Khương Cẩm Niên nhớ lại tối qua lúc đi dạo chợ đêm, Phó Thừa Lâm cũng từng nhắc đến chuyện con cái. Sao anh lại tính xa đến vậy nhỉ? Anh luôn ưu tiên công việc lên hàng đầu, đáng lý phải không thích bị ràng buộc bởi trách nhiệm gia đình.Về đến nhà, Khương Cẩm Niên mở vali rồi bắt đầu dọn dẹp.
Hai ngày nay cô không ở nhà, bạn cùng phòng Hứa Tinh Thần khá lo cho cô, liên tục lẩm bẩm: "Tớ nấu cả một nồi trứng luộc nước trà đó! Cậu không có nhà, tớ chẳng buồn nấu ăn… Ba bữa ngày hôm qua đều qua loa. Nếu hôm nay cậu mà không về, chắc tớ phải ăn trứng trà sống qua ngày luôn quá."
Khương Cẩm Niên mím môi cười, không tập trung lắm: "Cậu có thể hẹn bạn bè khác đến chơi mà, hoặc là gọi đồ ăn ngoài, đừng tự bạc đãi bản thân."
Hứa Tinh Thần ngồi trên ghế sofa, bắt chéo chân, độc thoại: "Sau khi bước qua tuổi hai lăm, tớ như biến thành người khác vậy. Trước đây thích ra ngoài chơi, giờ chỉ cần có điện thoại với một phòng căng sóng wifi là không muốn ra khỏi cửa nữa rồi."
Cô ấy tự dán cho mình một cái nhãn: Hội chứng lão hóa sớm.
Thời gian trôi qua như bay, chẳng kịp hoài niệm.
Hứa Tinh Thần chuyển đề tài: "Không nói tớ nữa, cậu với Phó Thừa Lâm thế nào rồi? Anh ấy tốt không? Tớ thấy cũng ổn đó. Công ty bọn tớ mấy năm trước không thuộc sở hữu của nhà họ Phó, sau này mới bị thâu tóm. Có mấy em gái trong công ty xinh đẹp lắm, mỗi lần Phó Thừa Lâm đến là liếc mắt đưa tình mà chẳng ăn thua gì."
Khương Cẩm Niên không hiểu vì sao, liền thử thăm dò: "Biết đâu có chuyện gì mà bọn mình không biết thì sao?"
"Không đâu!" Hứa Tinh Thần khoát tay, chắc như đinh đóng cột, "Đám đồng nghiệp tớ chuyện gì mà chẳng biết lắm."
Khương Cẩm Niên ngồi cùng cô ấy. Cô hơi buồn ngủ, nghiêng người nằm trên sofa, giọng khàn khàn: "Dạo này các cậu có nói về tình hình công ty không? Mọi thứ có ổn không? Sau vụ của Diêu Thiên, tớ cứ thấy bất an."
Nhắc tới chuyện này Hứa Tinh Thần liền ủ rũ.
Cô ấy đứng dậy, chắp hai tay ra sau lưng, nghiêm mặt đáp: "Ảnh hưởng không nhỏ đâu."
Khương Cẩm Niên nín thở lắng nghe.
Hứa Tinh Thần không giấu diếm: "Người bình thường tụi mình vốn đã kiêng mấy chuyện chết chóc. Căn phòng mà Diêu Thiên tự sát đã dọn sạch rồi khóa lại… Nhưng nghe đồn, mỗi đêm lúc một giờ sáng vẫn có tiếng khóc lẫn tiếng phụ nữ kêu cứu… Không biết thật hay giả, nhưng giờ khách sạn bị gắn mác có ma". Lượng khách giảm phân nửa. Haizz, oan oan tương báo."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!