Ánh hoàng hôn dần buông, bóng tối len lỏi khắp ngóc ngách.
Khương Cẩm Niên đứng bên lan can nhìn về phía xa, gió bắc thổi lạnh khiến cơ thể cô rét run, nhưng bàn tay trái lại bất chợt ấm lên. Phó Thừa Lâm chẳng nói lời nào mà cứ thế nắm lấy tay cô, kéo cô về phòng ngủ. Anh ngồi xuống ghế sofa, ánh mắt dừng lại trên người cô, rồi lại liếc nhìn xuống đầu gối mình.
Khương Cẩm Niên chỉ đành thuận theo.
Cô đã quen với hành động này, ngồi lên đùi rồi tựa vào lòng anh, khẽ hỏi: "Tối nay anh vẫn phải họp à?"
"Chín giờ có một cuộc họp video thương thảo với nhà đầu tư bên Anh." Phó Thừa Lâm thành thật trả lời, "Bên mình chín giờ tối, bên họ vẫn đang là giờ làm việc buổi chiều. Anh không phân thân được, chắc phải rạng sáng mới về… Em đừng đợi anh, cứ ngủ trước đi nhé."
Cường độ công việc dày đặc của anh khiến tim Khương Cẩm Niên thắt lại.
Cô nhận ra "đau lòng" không phải là một cách nói bóng bẩy mà là một động từ thực sự.
Cô hôn nhẹ lên má anh như muốn v**t v* an ủi, giọng cũng mềm mại: "Anh về ăn cơm đúng không? Mình xuống dưới ăn đi, nếu anh thấy mệt hoặc buồn ngủ thì còn có thể nghỉ ngơi thêm hai tiếng."
Gió lùa qua khe cửa khiến không khí trong phòng trở nên thoáng đãng. Phó Thừa Lâm nhìn thẳng về phía trước, ngắm nhìn bầu trời đêm bị rèm cửa che khuất. Phòng suite của họ nằm ở tầng bốn mươi hai của khách sạn. Từ trên nhìn xuống có thể thấy đường phố phồn hoa nhộn nhịp cùng ánh đèn muôn màu từ nhà nhà sáng rực. Nhưng khi ngước mắt nhìn lên chỉ thấy một bầu trời đen như mực và ánh trăng mờ mịt.
Khi cần thiết, anh sẽ làm mọi cách để đảm bảo khách sạn vận hành bình thường. Anh thầm nghĩ.
Chính sự dịu dàng của Khương Cẩm Niên khiến tâm trạng anh dịu lại. Giây phút ấy, anh mơ hồ cảm nhận được cái gọi là "bến bờ êm ái" mang lại điều gì. Anh dùng một tay ôm lấy cô, xung quanh đều là mùi hương ấm áp của cô. Thế là anh buông vũ khí đầu hàng, khẽ hôn lên xương quai xanh mảnh mai của cô, sau đó kéo cổ áo cô ra, nhẹ nhàng hôn lên ngực cô. Những vết dâu tây để lại từ đêm qua vẫn chưa tan. Anh thầm thấy hối hận, không dám thô bạo thêm lần nào nữa.
Khương Cẩm Niên ngẩng cằm lên, tiếng th* d*c nhẹ như tơ mỏng.
Thế nhưng Phó Thừa Lâm lại giúp cô chỉnh lại áo, ngồi yên không nhiễu loạn.
Khương Cẩm Niên suy nghĩ một lúc rồi đề nghị: "Nếu anh định tắm thì em có mang cho anh hai bộ quần áo… còn có bộ đồ ngủ anh hay mặc và cả kem đánh răng anh thích nữa. Tất cả em đã để vào túi sạch cất trong vali rồi."
Phó Thừa Lâm bật cười: "Lúc thì em như tiểu yêu tinh, lúc lại như cục cưng bé bỏng ấy."
Anh lại hôn lên môi cô: "Để anh nếm thử xem em ngọt đến mức nào."
Khương Cẩm Niên chớp mắt, tự khen mình: "Siêu ngọt luôn."
Phó Thừa Lâm không thấy cô kiêu ngạo chút nào mà chỉ cảm thấy cô thật đáng yêu. Hai người quấn quýt thân mật nửa tiếng đồng hồ mà Phó Thừa Lâm vẫn dồi dào tinh lực không hề thấy mỏi mệt. Khương Cẩm Niên mới hỏi: "Hay là mình xuống dưới đi dạo một chút? Phía trước là phố thương mại, có chợ đêm, có công viên, còn có cả nhà hàng nữa."
Phó Thừa Lâm thay một bộ đồ thoải mái, áo khoác và quần đều là trang phục mà Khương Cẩm Niên đã chuẩn bị từ trước. Cô cảm thấy anh không mặc tây trang thì trông càng gần gũi và tri thức hơn. Cô nắm tay anh dạo quanh khu chợ đêm náo nhiệt, cảm giác như hai người đang thực sự đi hẹn hò. Mỗi lần có người ngoái đầu lại nhìn Phó Thừa Lâm, Khương Cẩm Niên lại cực kì tự đắc: Anh ấy là của mình.
Cô siết tay anh thật chặt.
Ở góc đường có một ông cụ tóc bạc đang bày quầy bán kẹo đường tạo hình rất đặc biệt. Ông cụ cầm một bình dầu nhỏ đổ ra nước đường trong veo rồi vẽ thành các hình khác nhau, sau đó dùng que tre nhấc lên, nước đường lập tức biến thành Tôn Ngộ Không hoặc Cân Đẩu Vân.
Xung quanh có vài gia đình đang bế con đứng xem.
Khương Cẩm Niên chợt nhớ tới lĩnh vực ẩm thực… gần đây cổ phiếu ngành này có vẻ lên giá. Nhưng cô nhanh chóng lắc đầu, gạt bỏ những suy nghĩ về công việc, lên tiếng hỏi: "Ông chủ, cái này có thể vẽ được hình khác không ạ?"
Ông cụ chỉ vào tấm bảng trắng bên cạnh.
Khương Cẩm Niên nhìn sang, trời ạ, đặt làm theo yêu cầu những ba mươi tệ một chiếc. Thời buổi này, cái gì "cá nhân hoá" cũng đắt đỏ thật. Nhưng cô vẫn quyết định mua một con ngựa bằng kẹo và nhanh chóng đưa cho Phó Thừa Lâm. Nhưng cô không cho phép anh ăn mà chỉ được giữ làm kỷ niệm.
Phó Thừa Lâm hỏi: "Có ý nghĩa đặc biệt gì hả?"
Khương Cẩm Niên đáp: "Anh tuổi Ngọ, em cũng vậy… với cả, nó ngọt lắm."
Chỉ một món quà ba mươi tệ mà Khương Cẩm Niên đã "lừa" được Phó Thừa Lâm. Anh dễ dụ thật, còn dùng giấy bóng gói lại con ngựa kẹo đó rồi cẩn thận cho vào túi nylon.
Phó Thừa Lâm nói đùa: "Anh mà mang theo cặp tài liệu là có thể cất đi được rồi."
Khương Cẩm Niên nhoẻn miệng cười: "Đừng lo, không ai tranh với anh đâu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!