Chương 42: Tranh chấp

Một câu "Giới tài chính loạn lắm" của Trịnh Cửu Quân khiến Khương Cẩm Niên lại bắt đầu nghi ngờ về đời tư của Phó Thừa Lâm. Dù có chút để tâm, cô vẫn cố tỏ ra rộng lượng, rõ ràng là đang cố kiềm chế để giữ mặt mũi.

Cô như một mã cổ phiếu bất ổn, chỉ một giao dịch nhỏ cũng có thể khiến cô rớt sáu, bảy điểm.

Rèm cửa che khuất bầu trời, ánh sáng lọt qua kẽ hở rọi xuống mặt bàn. Khương Cẩm Niên dùng hai ngón tay nhấn lên vệt sáng, gõ tới lui, thà lặp lại trò chơi nhàm chán này còn hơn mở miệng nói chuyện với Phó Thừa Lâm.

Cảm xúc trong Khương Cẩm Niên vô cùng mâu thuẫn: cô biết đàn ông luôn thích phụ nữ độ lượng, bao dung. Nhưng cô chỉ có thể giả vờ ở bề ngoài, có đôi khi ngay cả giả vờ cũng lười.

Trịnh Cửu Quân mở lời, muốn xoa dịu không khí: "Thừa Lâm, họp xong rồi à?"

Phó Thừa Lâm nhận ra lọ thuốc đã bị đổi vị trí. Nhãn dán toàn tiếng Pháp, Khương Cẩm Niên chắc chắn không hiểu, Trịnh Cửu Quân cũng chẳng biết, nhưng anh vẫn cẩn thận cất vào ngăn kéo bàn.

Anh đáp: "Xong rồi. Tôi phải đi tiếp chỗ khác."

Khương Cẩm Niên ôm lấy laptop, đi trước anh một bước, rảo chân ra ngoài không hề do dự. Nhưng ra đến hành lang cô lại lạc đường — phía trước là tấm gương lớn phản chiếu vô số căn phòng chồng lên nhau, như lối vào một thế giới xa lạ.

Trịnh Cửu Quân mím môi, nhìn theo bóng lưng của Khương Cẩm Niên.

Phó Thừa Lâm lập tức chất vấn: "Cậu đã nói gì với cô ấy? Nói rõ ra để tôi còn dỗ."

Trịnh Cửu Quân châm một điếu thuốc rồi phả một làn khói mỏng ra không khí, thản nhiên nói vài câu: "Phụ nữ không thể chiều quá, nếu không sẽ khiến cậu mệt mỏi đấy. Cẩn thận không khéo bị cô ấy dắt mũi. Tôi vừa đến đã thấy cô ấy lục đồ của cậu rồi."

Khói thuốc lượn lờ đầy phòng. Phó Thừa Lâm ngược lại kéo rèm, tắt đèn. Anh vừa quét mắt nhìn qua toàn bộ giấy tờ trên bàn một lượt thì nghe thấy Trịnh Cửu Quân cười giễu: "Tôi mới nói vậy mà cậu đã căng thẳng rồi à? Đấy thấy chưa, cậu cũng không tin cô ấy… Nghe lời anh em một lần đi, chúng ta hoàn toàn có thể tìm được người phù hợp hơn. Tôi không muốn thấy cậu bị cảm xúc tiêu cực ảnh hưởng công việc, ảnh hưởng tới lợi ích kinh tế.

À đúng rồi, quên không kể cho cậu nghe một chuyện, tôi từng sống ở Pháp hai năm."

Phó Thừa Lâm liếc xuống nhìn Trịnh Cửu Quân từ trên cao: "Tôi không có nhu cầu tiêu tiền, nhiều hay ít cũng vậy thôi." Anh không khóa cửa văn phòng, trực tiếp quay lưng bỏ đi: "Nếu cậu coi trọng công việc đến thế, công ty giao cho cậu quản luôn đi."

Trịnh Cửu Quân trầm ngâm, dụi tắt điếu thuốc.

Anh ta mở hộp bánh trên bàn, ăn một chiếc bánh quy mà Khương Cẩm Niên vừa chạm qua.Khương Cẩm Niên đau lưng mỏi chân, cả cơ thể mệt nhoài. Cô cảm thấy cổ không chống nổi đầu, mắt mờ mũi nghẹt như sắp cảm cúm. Cô dựa hẳn vào tường, khóe mắt thấy Phó Thừa Lâm tiến lại gần nhưng không tránh cũng chẳng né, chỉ nói một câu: "Em muốn về nhà."

Phó Thừa Lâm còn ôm trong lòng chút hy vọng: "Về nhà chúng ta nhỉ? Tỷ Giá Hối Đoái đang đợi em… chơi cùng nó."

Khương Cẩm Niên lại đáp: "Là nhà của em và Hứa Tinh Thần."

Cô quay người đi, đến bóng lưng cũng xinh đẹp.

Phó Thừa Lâm cầm lấy laptop của cô cất vào cặp tài liệu của anh. Như vậy, Khương Cẩm Niên buộc phải đi theo anh… Anh cũng thấy khó chịu với bản thân vì cứ phải dùng mấy chiêu như thế. Cuối thu, gió lạnh rít qua cửa sổ. Lá vàng lẫn mưa phùn bay đầy trời. Anh khoác tay lên vai cô, ôm chặt.

Khương Cẩm Niên không thuận theo cũng không phản kháng. Lên xe là cô cuộn tròn trên ghế sau. Phó Thừa Lâm hỏi: "Mệt lắm hả?"

Cô khẽ "ừm" một tiếng thay cho câu trả lời.

Phó Cẩm Niên đỡ đầu cô gối lên đùi mình.

Cô ngoan ngoãn dịch lại. Anh cứ thế v**t v* khuôn mặt cô, làn da mềm mại, nhẵn mịn, trơn bóng. Lòng bàn tay anh kề sát làn da cô vuốt mãi không thôi. Khương Cẩm Niên bực bội vì anh cứ như đang nghịch mèo, bất bình cắn lấy ngón tay anh. Anh bật cười: "Em dùng sức mà cắn cho đỡ tức."

Khương Cẩm Niên xoay người, quay vào phía bụng anh.

Cô khẽ l**m ngón tay anh, chưa đầy hai giây sau đã thấy chán.

Thế là cô hất tay anh ra, nhắm mắt ngủ. Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, trong đầu cô là những hình ảnh hỗn độn, không khác gì đời thực. Cô bước hụt một bước, "rầm" một tiếng rơi xuống vực, cứ rơi mãi rơi mãi, cảm giác mất trọng lực ập đến, bên tai vang lên những âm thanh u ám, cọt kẹt kéo dài, tựa như tiếng đu quay rỉ sét trong khu vui chơi trẻ em bị bỏ hoang khẽ đung đưa trong gió.

Sắc mặt cô tái nhợt, cô hoảng sợ bật dậy.

Phó Thừa Lâm đặt một nụ hôn lên môi cô, trấn an: "Đừng ngủ nữa, anh sợ em say xe."

Hôm nay xem như họ may mắn. Không gặp đèn đỏ, chẳng bị kẹt xe, chẳng mấy chốc đã đến trụ sở khách sạn Sơn Vân. Phó Thừa Lâm đặt cho Khương Cẩm Niên một phòng suite ở tầng cao nhất – anh là người thanh toán. Sau đó, anh đưa Khương Cẩm Niên vào phòng, kéo chăn ra, bảo cô thay đồ rồi lên giường ngủ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!