Chương 41: Gai góc

Khương Cẩm Niên tự vấn mình: Tại sao chỉ vừa nghe thấy cụm từ "máy bay riêng" thôi mà cô đã thấy khó chịu?

Nói trắng ra, có lẽ trong đó có một phần là… ghen tị.

Đúng vậy, là ghen tị.

Dù cô có cố gắng kiếm tiền thế nào thì cũng không thể mua nổi một chiếc máy bay. Khoảng cách đó đến từ xuất thân, chứ không phải vì cô lười biếng.

Càng phân tích sâu xa, cô càng cảm thấy xấu hổ và tự ti. Cô rất ngưỡng mộ nàng Lọ Lem trong truyện cổ tích – không phải vì Lọ Lem cưới được hoàng tử, mà vì cô ấy có thể đứng trước mặt mọi người một cách tự nhiên, không thấp hèn, không kiêu ngạo, chân thành và tốt bụng.

Khương Cẩm Niên hạ cửa kính xe, mái tóc dài bị gió thổi tung.

Phó Thừa Lâm giơ tay lên, thỉnh thoảng lại có vài sợi tóc vướng vào kẽ tay anh, lướt qua da thịt như cào nhẹ, ngứa ngáy tim gan.

Anh bắt lấy một lọn tóc của cô, không cẩn thận làm cô đau… Khương Cẩm Niên quay đầu nhìn anh, ra lệnh vô cùng hung dữ: "Bỏ ra."

Đôi mắt cô sáng long lanh, giọng nói lại nhẹ nhàng, dù tỏ ra hung dữ nhưng chẳng có chút uy lực nào.

Phó Thừa Lâm đổi tư thế ôm lấy vai cô. Anh thì thầm bên tai cô, thi thoảng còn khẽ cắn nhẹ lên vành tai cô.

Khương Cẩm Niên tỏ ra cực kì phản đối hành động này nhưng Phó Thừa Lâm lại lừa cô: Đôi lứa yêu nhau mà nói chuyện thầm thì thì chính là đang cắn tai nhau đấy. Lời khẳng định chắc nịch, không cho cãi lại của anh khiến Khương Cẩm Niên nửa tin nửa ngờ.

Khương Cẩm Niên thành thật: "Trước đây… em không nghĩ anh sẽ nói được những lời như này đâu đó."

Phó Thừa Lâm ngồi thẳng dậy, hỏi cô: "Như nào cơ?"

Khương Cẩm Niên đóng cửa sổ xe, siết chặt áo khoác. Cô không tìm được từ ngữ thích hợp bèn nói thẳng: "Chính là, anh rất biết cách chăm sóc người khác, cũng rất giỏi trêu ghẹo." Nói được nửa câu, cô bật cười: "À đúng rồi, em nhớ ra anh có một cái ổ cứng…"

Khương Cẩm Niên chống tay lên vai anh, cố tình trêu chọc: "Anh tải không ít phim người lớn nhỉ. Anh thích loại che hay không che? Phim châu Á hay phim Âu Mỹ?"

Phó Thừa Lâm vẫn giữ vẻ đứng đắn: "Nghe câu đầu anh còn tưởng em định khen anh cơ đấy."

Phó Thừa Lâm nắm lấy tay cô, trên môi nở nụ cười đầy dụ hoặc: "Anh muốn xem cùng em. Thể loại nào cũng được, em chọn đi."

Khương còn chưa kịp phản ứng, anh đã cúi đầu l**m nhẹ mu bàn tay cô. Cô lập tức cảm thấy năm ngón tay mềm nhũn, như thể bị anh rút hết xương cốt.

Cô hít vào một hơi, lẩm bẩm: "Anh đúng là muốn lấy mạng người ta mà."

Phó Thừa Lâm nghe thấy những lời này thì hạ giọng, khẽ nói bằng giọng mũi: "Nhưng anh thật sự chỉ muốn em thôi."

Tốc độ xe chậm dần lại. Họ đã đã đến nơi.

Phó Thừa Lâm xuống xe trước, Khương Cẩm Niên theo sau. Hôm qua cô vừa đến công ty họ, nhưng hôm nay lại tới với một tâm thế hoàn toàn khác. Cô bỗng cảm thấy đi giày cao gót không vững dù rõ ràng đã đi rất nhiều năm, lẽ ra phải quen rồi mới đúng.

Cô còn chạm mặt Trịnh Cửu Quân.

Trịnh Cửu Quân mang dáng vẻ đường hoàng, khí chất hiên ngang, đi đứng luôn giữ cho lưng eo thẳng tắp. Bất kể anh ta chọn trang phục gì đều toát lên phong thái chỉnh tề như đang mặc lễ phục. Anh ta được xem là một người đàn ông chính trực, nghiêm cẩn.

Nhưng Khương Cẩm Niên lại bước lùi một bước, nép sau lưng Phó Thừa Lâm.

Phó Thừa Lâm chào hỏi anh ta.

Trịnh Cửu Quân bị cận hơn 300 độ. Hôm nay anh ta không đeo kính áp tròng, còn kính gọng thì để trong văn phòng, nhìn không rõ cô gái là ai. Thế là anh ta cười hỏi: "Cậu đưa ai đến thế?"

"Khương Cẩm Niên," Phó Thừa Lâm thật thà trả lời , "Hôm nay tôi bận quá, không yên tâm để cô ấy ở nhà một mình."

Nụ cười của Trịnh Cửu Quân hơi cứng lại.

Phó Thừa Lâm vỗ vai anh ta, tỏ rõ quan hệ: "Bạn gái tôi nhát gan, cậu đừng dọa cô ấy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!